TRÍCH DẪN HAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

GIỚI THIỆU SÁCH HAY NÊN ĐỌC

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    Ngay_hoi_sach_5.jpg Ngay_hoi_sach_4.jpg Ngay_hoi_sach_3.jpg Ngay_hoi_sach_2.jpg Ngay_hoi_sach_14.jpg Ngay_hoi_sach_11.jpg Ngay_hoi_sach_1.jpg Video_tranh_ve_tranh_theo_sach.flv Cham_khac_go_Dong_Giao_3.jpg Cham_khac_go_Dong_Giao_2.jpg Cham_khac_go_Dong_Giao_1.jpg Cham_khac_go_Dong_Giao.jpg Vang_bac_Chau_Khe_1.jpg Vang_bac_Chau_Khe.jpg Gom_Chu_Dau_3.jpg Gom_Chu_Dau_2.jpg Gom_Chu_Dau_1.jpg Gom_Chu_Dau.jpg Banh_dau_xanh_Hai_Duong__Bao_Hien.jpg Banh_dau_xanh_Hai_Duong_2.jpg

    VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH/ HOẠT ĐỘNG CỦA

    TOÁN TIỂU HỌC

    Giới thiệu sách tháng 12 - Trường Tiểu học Ngọc Châu

    những câu chuyện hài hước

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Hồng Vân
    Ngày gửi: 20h:56' 15-05-2024
    Dung lượng: 1.3 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    https://thuviensach.vn

    Table of Contents
    TABLE OF CONTENTS
    (Untitled)

    https://thuviensach.vn

    Những câu chuyện hài hước nhất
     

    Paul Jennings
     

    Chia sẻ Ebook: http://www.downloadsach.com
     

    Follow us on Facebook:
    https://www.facebook.com/caphebuoitoi


    https://thuviensach.vn

    TABLE OF CONTENTS
    Cặp môi may mắn
    Khóa miệng
    Cuộc thi ăn mì ống
    Cốc kem dành cho người thông minh
    Thuốc đánh răng một lần
    Đầy một miệng
    Phân bò và ruồi
    Liếm ruồi
    Cuộc chiến bạch đằng
    Nấm yuggle
    Hare có lông
    Cam kết chổng mông
    Chân thối
    Kẻ xịt thối
    Chuông báo tè dầm
    Một tia nước nhỏ
    Tè trên mái nhà
    Những cục phân dê
    Quá nhiều thỏ
    Chỉ còn lại xương
    Vẹt kêu quang quác

    https://thuviensach.vn

    Cái quần kì lạ
    Chó bay
    Đánh hơi
    Cẩn thận kiếp sau
    [1]
    [2]
    [3]
    [4]
    [5]
    [6]
    [7]
    [8]
    [9]
    [10]

    https://thuviensach.vn

    MỤC LỤC
     

    Cặp môi may mắn
     

    Khóa miệng
     

    Cuộc thi ăn mì ống
     

    Cốc kem dành cho người thông minh
     

    Thuốc đánh răng một lần
     

    Đầy một miệng
     

    Phân bò và ruồi
     

    Liếm ruồi
     

    Cuộc chiến bạch đằng
     

    Nấm yuggle
     

    Hare có lông
     

    Cam kết chổng mông
     

    Chân thối
     

    Kẻ xịt thối
     

    Chuông báo tè dầm
     

    https://thuviensach.vn

    Một tia nước nhỏ
     

    Tè trên mái nhà
     

    Những cục phân dê
     

    Quá nhiều thỏ
     

    Chỉ còn lại xương
     

    Vẹt kêu quang quác
     

    Cái quần kì lạ
     

    Chó bay
     

    Đánh hơi
     

    Cẩn thận kiếp sau
     
     



     

    https://thuviensach.vn

    Hiện tượng Paul Jennings bắt đầu với tác phẩm Không thật! xuất bản
    năm 1985. Kể từ đó, hơn 7,5 triệu cuốn sách đã được giới thiệu với độc giả
    trên toàn thế giới.
     

     Tại Việt Nam, từ năm 2000 Nhà xuất bản Kim Đồng bắt đầu giới thiệu
    với bạn đọc nhỏ tuổi những câu chuyện hấp dẫn của Paul Jenning với tập
    Chuyện bí ẩn thường ngày ( tên do NXB tự đặt) gồm 16 truyện, qua bản
    dịch của dịch giả Nguyễn Xuân Hoài. Tập truyện nhanh chóng được các
    bạn nhỏ yêu thích bởi các tình tiết hấp dẫn mà hài hước, hồi hộp mà lí thú.
    Tập truyện đã được in trong Tủ sách vàng- tủ sách bao gồm những tác
    phẩm nổi tiếng, có giá trị văn học, nghệ thuật và giáo dục của Nhà xuất bản
    Kim Đồng.
     
     
     

     Chuyện bí ẩn thường ngày được viết theo lối giả tưởng. Tất cả những
    câu chuyện đều diễn ra trong cuộc sống hiện tại mà dường như chỉ có thể
    xảy ra ở thế giới khác. Các nhân vật của chúng ta sống, học tập, trò chuyện
    rất bình thường, nhưng bất ngờ họ có, hoặc họ gặp những điều không thể
    tin nổi: Một chú bé có hàm răng phát sáng trong đêm tối. Một giống táo có
    vị cá. Một loại nước mà nếu bạn uống vào có thể đọc được suy nghĩ của
    người khác. Một thầy giáo lúc nào cũng cau có, nghiêm khắc bởi nụ cười
    của thầy bị giam giữ ở đâu đó. Một cậu bé không được bạn bè ưa thích,
    không được ai tặng một nụ hôn thân thiện, cho đến một ngày cậu ta được
    cho một thỏi sáp môi…
     

     Paul Jennings đã viết hơn một trăm cuốn truyện và đã hơn 40 lần được
    trẻ em Australia bình chọn là “tác giả được yêu thích”. Ông cũng giành
    được tất cả các loại giải thưởng do độc giả nhí bình chọn. Phim truyền hình
    nhiều tập đắt khách Chuyện nhà Twist và Phát điên lên được sản xuất dựa
    trên việc chọn lọc các truyện ngắn từ nhiều tuyển tập truyện ngắn nổi tiếng

    https://thuviensach.vn

    của ông, ví dụ như Vô hình- tuyển tập đoạt giải thưởng văn học Queensland
    Premie dành cho cuốn sách viết cho trẻ em hay nhất vào năm 1999.
     

     Năm 1995, Paul Jennings được bầu là thành viên Order of Australia để
    phục vụ văn học thiếu nhi và đến năm 2001, ông được trao tặng huân
    chương uy tín Dromkeen. Những tác phẩm gần đây nhất của ông gồm
    Những câu chuyện hài hước nhất, Những câu chuyện hồi hộp nhất…( trong
    bộ Chuyện bí ẩn thường ngày) đã bán được hơn 30.000 bản. Cuốn Con bọ
    đọc…và làm thế nào để giúp con bạn bắt nó (2003), tuyển tập truyện ngắn
    Những đứa trẻ tinh quái dành cho độc giả nhỏ tuổi và cuốn tiểu thuyết đầu
    tiên của ông Hedley Hopkins đã thách thức như thế nào… đã lọt vào vòng
    cuối của giải thưởng hàng năm do Hội đồng Úc trao tặng cho những tác
    phẩm văn học thiếu nhi xuất sắc.
     

     Năm 2009, Nhà xuất bản Kim Đồng cho ra mắt bạn đọc 4 tập Chuyện
    bí ẩn thường ngày của Paul Jennings với các tiêu đề: Những câu chuyện
    kì lạ nhất ( Weirdest Stories ); Những câu chuyện hài hước nhất (
    Funniest Stories); Những chuyện lừa ngoạn mục nhất ( Trickiest Stories);
    Những câu chuyện hồi hộp nhất ( Spookiest Stories). Hy vọng đó sẽ là
    những tập sách gối đầu giường cho bạn đọc sau những giờ phút học tập và
    làm việc. Các bạn sẽ được đắm chìm trong trí tưởng tượng phong phú, kì
    diệu của Paul Jennings – nhà văn nổi tiếng Australia.
     

    NHÀ XUẤT BẢN KIM ĐỒNG
     
     

     

    https://thuviensach.vn




     
     
     

    1
     

    Marcus cảm thấy ngượng. Thật là xấu hổ. Tuy vậy nó vẫn cứ gõ cửa.
    Không có tiếng đáp lại từ ngôi nhà buồn tẻ đó. Ngôi nhà im lặng như nấm
    mồ. Thế rồi có tiếng rèm cửa lào xào. Có ai đó ở trong nhà quan sát nó.
    Marcus trông thấy một con mắt đen nháy liếc nhìn nó qua chỗ rách của tấm
    rèm cửa. Rồi có tiếng lạo xạo như tiếng chuột chạy.
     

    Cửa từ từ mở. Mụ Ma Scritcher hiện ra. Quả mọi người nói rất đúng, mụ
    trông như phù thủy. Tóc mụ rối như rơm, mũi vừa dài vừa khoằm. Mụ mỉm
    cười làm lộ ra những chiếc răng nhọn hoắt, vàng ệch. Mụ nói:
     

    - Vào đi, ta chờ cậu từ nãy.
     

    Marcus không muốn để mụ già coi mình là một thằng ngu. Làm sao mụ
    ta biết mà chờ mình? Không một ai biết mình đi đến đây, nó tự hỏi như vậy.
    À, giờ thì mình hiểu rồi, mụ xiếc mình. Mụ là kẻ lừa đảo, một tên bịp bợm.
    Có đúng mụ nghĩ rằng, mình tin mụ biết rõ về mình?
     

    Mụ nói tiếp:
     

    - Ta biết là cậu sẽ đến. Mà ta còn biết tại sao cậu đến nữa kia.
     

    Giờ thì Marcus tin rằng mụ nói láo. Nó không hề nói với bất kì ai về vấn
    đề của mình. Không ai trên trái đất này lại biết được cái khổ của nó. Nói ra

    https://thuviensach.vn

    ngượng chết. Nếu người khác biết họ sẽ cười nó thối mũi.
     

    Marcus quyết định đi, nhưng trước hết phải trêu mụ một cái xem sao :
     

    - Mẹ ơi, mẹ thử nói xem, tại sao con phải đến ?
     

    Mụ nhìn thẳng vào mắt nó và nói :
     

    - Cậu năm nay mười sáu mà chưa hề được hôn.
     

    Marcus cảm thấy mặt nóng bừng. Nó ngượng. Mụ ấy biết, mụ ấy đi guốc
    trong bụng nó. Như vậy có nghĩa mụ ta đọc được ý nghĩ của người khác.
    Những điều đồn đại về mụ là đúng. Nó cảm thấy mình vừa ngốc nghếch
    vừa nhỏ bé làm sao và nó không biết phải làm gì bây giờ.
     

    Mụ Ma Scritcher cười đầy vẻ sảng khoái và chế nhạo, làm cho Marcus
    sởn gai ốc. Mụ nói :
     

    - Nào vào đi !
     

    Mụ đưa nó vào 1 lối đi hẹp và tối rồi lên một cầu thang gỗ. Ngôi nhà có
    đủ thứ lẩm cẩm : những ti vi hỏng nát, những chiếc xe đạp cũ, một chồng
    sách và cả núi vỏ chai. Mạng nhện chăng đầy góc hành lang. Lên tầng trên,
    cả hai vào 1 căn buồng nhỏ. Tại đây chỉ có 1 chiếc ghế xô pha và 1 chiếc
    ghế tựa. Ngoài ra chẳng có cái gì khác. Trái với tưởng tượng của Marcus.
    Nó cứ nghĩ ở đấy có đèn chùm bằng pha lê và một cái bàn tròn với la liệt
    các loại dụng cụ đồ nghề để bói về tương lai. Căn buồng gần như rỗng
    tuếch rỗng toác.
     

    2
     

    https://thuviensach.vn

    Mụ chìa tay bảo Marcus :
     

    - Tất cả hết hai mươi đô la.
     

    Marcus đáp :
     

    - Tôi sẽ trả tiền sau, không trả trước đâu, biết đâu bà xiếc tôi.
     

    Mụ già nói :
     

    - Cậu trả bây giờ chứ không phải tí nữa. Tôi cũng chỉ giúp những người
    tin tôi.
     

    Nó nhìn vào đôi mắt lạnh lùng, ra vẻ không thiết của mụ. Nó đành rút ví
    và đưa cho mụ hai mươi đô la. Mụ giắt tiền vào váy và bảo nó :
     

    - Hãy nhìn nằm lên chiếc xô pha kia.
     

    Marcus nằm, nhìn lên trần nhà. Một con nhện bé tí xíu đâng giăng tơ ở
    góc phòng. Nó cảm thấy thật là rồ dại, tự nhiên lại chui vào nhà mụ này và
    nằm trên ghế xô pha nhà mụ. Giá như nó không đến. Nó muốn ra về.
    Nhưng ở mụ Scritcher có một cái gì đấy làm nó hồi hộp. Vả lại sau khi mất
    hai mươi đô la thì nó cũng phải được một cái gì chứ. Nó nói :
     

    - Thôi được có lẽ bây giờ tôi phải kể với bà những vấn đề của mình.
     

    Mụ già đáp :
     

    - Không, để ta kể cho cậu nghe những việc đó. Cậu phải ngồi yên lắng
    nghe.
     

    Nó làm đúng những điều mụ bảo.

    https://thuviensach.vn

     

    Mụ già nói giọng nhỏ nhẹ :
     

    - Cậu chưa hề được hôn một cô gái nào. Cậu đã nhiều lần thử nhưng bao
    giờ cũng bị từ chối. Bọn con gái cho cậu là người kiêu ngạo và ích kỉ.
    Chúng chê cậu hay nói xấu người khác. Cũng có vài đứa đôi khi chơi với
    cậu nhưng khi về đến cửa chúng chỉ nói : “cảm ơn” rồi đi vào nhà.
     

    Marcus nghe và không nói gì. Phần lớn những điều mụ già nói là đúng.
    Tất nhiên nó không kiêu ngạo và ích kỉ, nhưng những cái khác thì đúng. Nó
    đã thử nhiều lần. Đã mời bọn con gái đi xem phim, mua cả sôcôla cho
    chúng. Thậm chí trả cả tiền vé. Nhưng rồi thì, cuối cùng khi chúng “nói
    chúc ngủ ngon” , khi nó nhắm mắt lại, dẩu môi ra và cúi xuống thì lần nào
    cũng thế, thay cho hôn cô gái là nó hôn cái của bị đóng sập lại. Những lần
    như thế nó tức phát điên lên được. Nó đã bị hàng chục lần như thế. Không
    một đứa con gái nào cho nó hôn.
     

    3
     

    Marcus hỏi mụ già :
     

    - Thế bà có giúp tôi việc đó được không? Chả gì tôi cũng đưa bà hai
    mươi đô la.
     

    Mụ già cười và im lặng. Marcus thấy mình như một thằng ngốc. chẳng
    nói chẳng rằng mụ già đứng lên và đi ra khỏi căn phòng. Chừng một phút
    sau mụ quay lại đưa cho Marcus một cái ống nho nhỏ và nói :
     

    - Đây, cầm lấy. Cái này là cái cậu cần. Chắc chắn cậu sẽ thành công.
     

    https://thuviensach.vn

    Marcus cầm cái đó từ tay mụ và ngắm nghía. Đó là một cục sáp môi nằm
    trong một cái ống màu vàng.
     

    - Tôi không bôi son, bà tưởng tôi điên chắc? – Nó nổi khùng, đứng dậy –
    Thôi đủ rồi. – Không biết nó có đòi lại tiền được không nhỉ?
     

    Với giọng nói lạnh lùng, mụ gìa bảo Marcus :
     

    - Ngồi xuống và nghe ta nói đây. Cậu hãy bôi cái đó lên môi và cậu muốn
    hôn bao nhiêu cũng được. Cục sáp đó không màu, không độc hại và không
    ai trông thấy đâu. Nó có tác động đến các loại giống cái. Cậu chỉ cần bôi
    một chút lên môi là ngay lập tức có một cô gái khác muốn ôm hôn cậu.
     

    Marcus xem xét cáu ống và cục sáp. Không biết có tin được không nhỉ.
    May ra nó có tác dụng. Mụ già này có khả năng đọc được ý nghĩ của mình,
    biết được nỗi lo của mình mặc dù không nói một lời với mụ. Rất có thể cục
    sáp này đúng là loại mà ta đang cần.
     

    Nó bảo mụ :
     

    - Thôi được, tôi sẽ làm thử xem sao. Nhưng tôi bảo trước cho bà biết, nếu
    không có tác dụng bà phải hoàn trả hai mươi đô la cho tôi.
     

    Mụ già dài mồm:
     

    - Nó sẽ có tác dụng, tác dụng tốt hơn cậu tưởng, thôi đã đến lúc cậu về
    được rồi. công việc đến đây là xong.
     

    Mụ đưa Marcus xuống cầu thang, qua một hành lang hẹp rồi đi ra cửa.
    Ánh nắng chói chang làm nó phải nhíu mắt. Trước khi đóng cánh cửa mụ
    Scritchet còn nói thêm:
     

    https://thuviensach.vn

    - Loại sáp này chỉ có tác động một lần với mỗi người. Một cô gái – một
    cái hôn. Không khác được đâu đấy nhá.
     

    Nói xong mụ đóng sập cánh cửa lại và ngôi nhà lại chìm trong im lặng.
     

    4
     

    Marcus giữ hộp sáp cả tuần rồi mới đưa ra dùng. Khi ngồi trong căn
    buồng ở nhà mình bên cạnh những chiếc máy hát, những bức ảnh treo
    tường nó vẫn cảm thấy như trong mơ. Căn nhà cũ kĩ và mụ Scritcher như ở
    một thế giới khác. Nó tự hỏi, có đúng là nó đã tới đó hay không. Nhưng nó
    đã có cục sáp làm bằng chứng.
     

    Nó cầm cục sáp. Trông thật là lạ. Marcus phát hiện ra rằng trong bóng tối
    cục sáp này phát sáng. Nó cất cục sáp vào ngăn bàn.
     

    Sau đó vài ngày có mọt cô học sinh mới vào lớp. Cô ta tên là Jill. Không
    để mất thời gian ngay hôm đàu tiên Marcus rủ Jill cùng đi chơi với nó. Tuy
    Jill chẳng thích mấy nhưng do cô chưa quen ai ở trường mới nên cuối cùng
    cô đồng ý đi khiêu vũ với Marcus vào tối thứ sáu.
     

    Nó hẹn gặp Jill trong phòng khiêu vũ. Như thế không tốn tiền mua vé cho
    cô. Nó nhảy không tồi và Jill tỏ ra thích thú. Khi nhảy Marcus cảm thấty
    tuýp sáp ở trong túi. Cái đó luôn ám ảnh nó và làm nó bực mình. Thật
    không khác gì trong giày có sỏi.
     

    Đúng mười một giờ bọn chúng ra về. Đoạn đường đến nhà Jill không xa.
    Trong khi hai đứa đi cạnh nhau Jill kể líu tíu đủ thứ chuyện. Cô mừng vì
    trong một thời gian ngắn đã có thêm bạn trai mới. Dần dần Marcus cảm
    thấy mình là một người không ra gì. Nó nghịch nghịch cái tuýp trong túi.
    Có nên không nhỉ ? Nó nghĩ đến chuyện những cái hôn bị đánh cắp. Nếu

    https://thuviensach.vn

    như nó thử tuýp sáp thì nó có ăn cắp nụ hôn hay không ? Không, quả thật
    không. Nếu như có hiệu nghiệm thật thì Jill chủ động hôn nó kia mà.
    Nhưng có lẽ sẽ không hiệu nghiệm, chắc mụ già Scritcher lừa nó. Nó sẽ
    không bao giờ biết sự thực nếu nó không thử. Đơn giản là nó cần biết tuýp
    sáp có tác dụng hay không và lúc này cơ hội lớn đã đến.
     

    Khi hai đứa đi qua cổng nhà Jill, Marcus cúi xuống làm bộ như buộc dây
    giày. Nó vội vàng lấy cục sáp trong túi và quết nhanh lên môi. Rồi nó đứng
    thẳng lên. Môi nó râm ran buồn buồn và nó cảm thấy Jill nhìn nó với con
    mắt là lạ : cô mở to mắt nhìn nó chằm chằm. Rồi cô nhoài người ra ôm cổ
    nó và hôn. Marcus giật bắn mình suýt ngã.
     

    Nhưng bỗng nhiên Jill co rúm người lại như bị bỏng, cô lấy tay che
    miệng và đỏ bừng mặt.
     

    - Marcus, mình … mình … mình … rất lấy làm tiếc. Mình cũng không
    hiểu có chuyện gì xảy ra với mình nữa. Bây giờ cậu coi mình là con người
    như thế nào ? Mình chưa bao giờ như thế cả !
     

    - Thôi, cậu đựng băn khoăn. Mình luôn luôn gặp những chuyện như thế.
    Bọn con gái bao giờ cũng thấy mình rất hấp dẫn đến mức không thể cưỡng
    lại nổi.
     

    Jill không biết phải ăn nói thế nào. Cô thấy xấu hổ và không thể hiểu nổi
    tại sao mình lại như vậy. Cô nói :
     

    - Thôi, mình về đây. Mình rất lấy làm tiếc  ! Quả thật mình hoàn toàn
    không muốn như vậy. – Nói xong cô chạy vội vào nhà.
     

    Trên đường về Marcus vừa đi vừa huýt sáo, nó nghĩ thế là thành công,
    cục sáp quả là có hiệu nghiệm. Nó không thể không tiếp tục ở người khác.
     

    https://thuviensach.vn

    5
     

    Đối với Marcus việc tìm một nạn nhân khác quả không phải chuyện đơn
    giản. Không một đứa con gái nào ở truòng muốn đi chơi với nó. Nếu rủ Jill
    đi chơi một lần nữa thì không ăn thua vì cục sáp chỉ có tác dụng một lần đối
    với một người. Nó đã rủ đến mười một đứa đi xem phim nhưng đứa nào
    cũng từ chối. Nó bực lắm. Nó lầu bầu “tưởng chúa lắm đấy! Đã vậy thì ta sẽ
    cho chúng nó biết tay ”. Marcus quyết định để cho đứa được yêu mến nhất
    trường hôn mình. Chúng nó sẽ giương mắt lên vì ngạc nhiên! Fay Billing là
    cô gái được cả trường yêu thích nhất đó.
     

    Cái khó là ở chỗ không bao giờ cô lại hẹn hò với nó. Nhưng Marcus bỗng
    nghĩ ra một cách tuyệt vời : nó chẳng việc quái gì phải rủ rê mời mọc rách
    việc. Nó đến thẳng nhà Fay tìm cô. Trước đó nó bôi cục sáp lên môi và khi
    ra đến cửa Fay sẽ bổ nhào vào hôn nó hôn lấy hôn để. Chuyện này sẽ lan
    truyền rất nhanhn và tụi con gái sẽ tin rằng mình có cái gì đó hấp dẫn đặc
    biệt. Và chính cái đặc biệt đó làm cho bọn con gái mê nó.
     

    Marcus cười tủm. một sáng kiến hết ý. Tốt nhất phải thực hiện ngay. Nó
    phóng xe đạp đến nhà Fay và tựa xe vào hàng rào. Sau đó nó lấy cục sáp
    quết nhẹ lên môi. Nó bước tới cửa nở nụ cười đắc thắng rồi bấm chuông.
     

    Chẳng thấy ai ra mỏ cửa. Nó nghe tiếng máy hút bụi chạy rè rè trong nhà
    cho nên ấn chuông một lần nữa. Tiếng máy hút bụi tắt. Bà Billing, mẹ Fay,
    xuất hiện. Bà trạc bốn mươi tuổi, đầu quấn khăn mặt đỏ bừng vì lao động.
    Bà chưa bao giờ trông thấy Marcus vì nó không thuộc diện bạn bè của Fay.
     

    Đúng lúc đó bà ta định hỏi nó cần gì thì tự nhiên mặt bà trông rất lạ lùng,
    mắt giương tròn to tướng như muốn bật ra ngoài. Rồi bà bổ nhào, choàng
    tay ôm cổ và hôn môi nó rất lâu.
     

    https://thuviensach.vn

    Quả khó mà nói ai bị bất ngờ hơn bà mẹ Fay hay thằng Marcus. Cả hai
    vội nhảy lùi lại và nhìn quanh xem có ai trông thấy không. Marcus hoàn
    toàn không muốn có ai chứng kiến nó bị một  bà tuổi tứ tuần ôm hôn. Bà
    Billing thì kêu lên :
     

    - Trời ơi, tôi làm gì thế này? Đời thuở nào tôi lại hôn một người lạ hoắc,
    một thằng nhóc con nữa kia chứ? Không biết làm sao thế này. Ông nhà
    mình sẽ nghĩ gì về mình đây? Xin lỗi cậu. Chắc hẳn tôi bị ốm, có lẽ mình
    cần phải nghỉ ngơi ít hôm. Nói xong bà vừa lắc đầu vừa đi vào nhà.
     

    6
     

    Marcus đạp xe từ từ về nhà. Nó thấy bực tức trong người, nó hoàn toàn
    không ngờ mọi chuyện lại diễn ra như vậy. Nó sẽ chết mất nếu như có ai đó
    trông thấy nó bị một người già như bà Billing hôn. Nó có cục sáp đã hia
    tuần nay nhưng chỉ được hôn tử tế duy nhất một lần. Không một đứa con
    gái nào muốn đi chơi với nó mà có cũng không thể lúc nào cũng dùng cục
    sáp cả, nó không muốn lại bị các bà nạ dòng hôn nữa.
     

    Nó sẽ làm cho Fay phải hôn nó trước con mắt mọi người ngay tại trường.
    Lúc đó mọi người sẽ thấy rằng ở nó có một cái gì đó đặc biệt. Bọn con gái
    sẽ tranh nhau để được gần nó và lúc đó nó sẽ là thằng con trai có giá nhất
    trường.
     

    Marcus lựa chọn thời điểm đó rất cẩn thận. Ngay hôm sau, vào tiết toán,
    nó sấn lại ngồi bên cạnh Fay. Cô ngạc nhiên nhìn nó nhưng cũng chẳng nói
    gì. Cô White lại đến chậm. Cô giáo trẻ này được tất cả học sinh yêu mến,
    nhưng hay đến muộn. Nhưng đây lại là thời cơ mà Marcus trông đợi. Nó cúi
    xuống gầm bàn và bôi cục sáp lên môi, sau đó ngội thẳng người và nhìn
    Fay.
     

    https://thuviensach.vn

    Cục sáp phát huy tác dụng. Hai con mắt Fay mở to, cô nhào vào ôm nó và
    hôn. Sau đó cô buông nó ra và kêu toáng lên. Marcus nhìn mọi người xung
    quanh và cười một cách đắc thắng. Nhưng bọn con gái đã trợn tròn mắt, há
    hộc mồm nhìn nó. Tissy lao đến đầu tiên hôn nó. Sau đó là Gerda, Hellen
    và Marria rồi Betty. Chúng chen lấn, xô đẩy giàng dật nhau rồi cào cấu, cắn
    xé và quại nhau thẳng cánh. Marcus bị lọt thỏm giữa những đứa con gái
    đang hăng tiết, đứa nào cũng muốn được hôn nó trước. Sau khi tất cả đều
    choáng váng ngỡ ngàng về điều vừa xảy ra. Chúng ngồi thần mặt và nhìn
    nhau. Chiếc áo của Marcus bị rách tơi tả, môi bị sưng vù và mắt bị bầm tím.
     

    Bỗng nhiên Gerda rít lên:
     

    - Kinh quá, tao hôn thằng Marcus! Nói xong nó chạy vội vàng ra vòi
    nước để rửa mồm.
     

    Thế rồi tất cả bọn con gái hết đứa này đến đứa khác thay nhau ra vòi
    nước súc miệng, rửa mồm, cứ làm như chúng vừa ăn phải cái gì kinh tởm
    lắm không bằng. Xong chúng rũ ra cười, lúc đầu là bọn con trai, sau bọn
    con gái. Chúng cười rũ rượi, chúng lăn ra đất mà cười. Cười chảy nước mắt
    nước mũi. Tất cả đều cười, chỉ trừ Marcus.
     

    Bọn chúng cười nó. Còn nó thấy chẳng có quái gì đáng cười cả.
     

    7
     

    Sau cái trận hôm đó cả trường chỉ còn gọi Marcus bằng cái tên “Lucky
    Lips”. Không ai ưa nó hơn. Bọn con gái lảng tránh nó. Sau một thời gian
    người ta vẫn còn kể cho nhau nghe về cái ngày hôm đó nhưng rồi mọi
    người cũng dần dần quên đi và chỉ nói về những chuyện khác. Nhưng
    Marcus thì không thể nào quên. Nó cảm thấy mình như một thằng ngốc.
    Mọi người cười, chế nhạo nó. Nó cảm thấy giờ đây mọi cái đều tồi tệ hơn

    https://thuviensach.vn

    trước kia. Nó có ý trả lại cục sáp và nói thẳng ý nghĩ của nó về việc này,
    nhưng cuối cùng nó cũng không dám làm. Nó thấy mụ già rất bí ẩn và nó
    muốn không bao giờ gặp lại mụ ta nữa.
     

    Một tháng liền Marcus không dùng cục sáp môi. Nó không có cuộc hẹn
    nào và cũng không dám liều cứ bôi sáp đại sau khi đã xảy ra chuyện như ở
    lớp hồi nào. Tuy nhiên nó bao giờ cũng thủ sẵn cục sáp trong túi phòng khi
    có cơ hội.
     

    Nó sử dụng cục sáp môi lần cuối cùng tại một cuộc triển lãm lớn ở
    Mellbourne. Cả lớp cùng đi dự triển lãm để thu thập tải liệu làm bài tập.
    Marcus cùng đi với Fay và hai bạn trai khác. Thực ra cả ba đứa đều không
    muốn đi cùng nó vì chúng cho rằng Marcus hay xạo. Nhưng chẳng đứa nào
    muốn làm nó tự ái cho nên cho nó cùng đi.
     

    Cái hay nhất của cuộc triển lãm lại chính là các chương trình phụ. Đó là
    các cuộc biểu diễn đấm bốc, cưỡi ngựa. Một người đàn bà khổng lồ và rừng
    gương. Ngoài ra còn có chuyến đi vào động quỷ cũng như hàng chục trò
    giải trí khác.
     

    Có một chương trình được quảng cáo với tiêu đề :
     

    BIG BEN, NGƯỜI ĐÔ NHẤT THẾ GIỚI
     

    Mọi người tò mò tới khu kều trại này. Cạnh đó là khu trưng bày các loài
    thú và có một cái chuồng lớn nhốt rất nhiều lợn. Fay rủ các bạn :
     

    - Bọn mình vào trong này xem đi !
     

    Marcus không chịu, nó bảo:
     

    https://thuviensach.vn

    - Xem mấy con lợn bẩn thỉu làm gì, sang chỗ ông Big Ben, ông ta thách
    đấu với khán giả đấy. Ai hạ nổi ông ta được hưởng 1000 đô la và được hôn
    hoa hậu triển lãm đấy.
     

    Fay đế luôn :
     

    - Tất nhiên đây là dành cho Lucky Lips rồi. – Cả bọn cười vang, trừ
    Marcus, nó ngượng chín cả người.
     

    Nó nói :
     

    - Nếu tớ muốn thì hoa hậu sẽ hôn tớ. – Bọn kia lại cười ầm lên, Marcus tứ
    mình, nó chi một đô la mua vé vào lều Big Ben. Mấy đữa khác vào theo,
    không ai muốn bỏ lỡ cơ hội hiếm hoi này.
     

    Trong lều có đài đấm bốc. Big Ben đang chờ người thách đấu để dành
    1000 đô la và cái hôn của hoa hậu triển lãm. Hoa hậu ngồi trên một cái ghế
    khá cao đằng sau võ đài. Marcus đưa mắt nhìn cô ta. Quả là một cô gái rất
    xinh, được cô ta hôn chắc cũng khoái lắm. Rồi nó nhìn Big Ben. Ông ta to
    đô làm sao, Marcus chưa bao giờ thấy ai to con đến thế. Bắp thịt ông ta
    cuồn cuộn, khắp người trạm trổ những hình thù kì quái.
     

    Marcus lẩn ra đằng sau võ đài đi về phía hoa hậu. Nó nhanh chóng bôi
    một lớp sáp không màu lên môi. Ngay lập tức nàng hoa hậu nhảy tọt xuống
    ôm ghì lấy Marcus mà hôn. “Thằng kia, mày ăn cắp cái hôn mà không
    thách đấu. Chờ đấy, tao sẽ cho mày biết tay, đồ nhãi ranh!”
     

    Marcus định chạy nhưng không kịp. Big Ben tóm gáy nhấc bôngt nó đi ra
    khỏi lều bạt. Y đi về phía chuồng lợn, Marcus hét giãy giụa nhưng không
    làm gì nổi. Đến sát chuồng lợn, Big Ben quẳng Marcus vào đó.
     

    https://thuviensach.vn

    Nó bị rơi đánh oạch trong chuồng, mặt mày xa xẩm, đầu óc choáng váng.
    Nó gượng đứng lên nhưng không nổi. Nền chuồng là một lớp phân dày.
    Trong góc chuồng nó trông thấy nột con lợn lớn chưa từng có. Con lợn
    đang rau ráu ăn rau trong máng, hai bên mép đầy bọt chìa ra những cái nanh
    màu xanh. Con lợn quay lại, trông thấy Marcus. Đó là một con lợn cái.
     

    Bỗng nhiên Marcus sực nhớ tới điều mà mụ Scritcher đã nói khi mụ đưa
    cho nó cục sáp môi: “Cái này có công dụng với các loại giống cái”. Marcus
    la hét thất thanh như bị thiến:
     

    - Cho tôi ra, cho tôi ra !
     

    Nhưng muộn mất rồi. con lợn nái lừng lững đi tới chỗ nó đòi hôn.
     

    Nguyễn Xuân Hoài dịch
     
     




     

    1
     

    Tôi đang đứng đây, ngay sau khu nhà vệ sinh. Tự nói với bản thân mình.
    Bạn biết đấy, tự thực hiện đoạn đối thoại trong đầu. Lý do khiến tôi nói
    chuyện với chính mình là chuyện ở ngoài sân bóng rổ. Người ta không
    thèm nói chuyện với tôi.
     

    https://thuviensach.vn

    - Jill, đừng như thế nữa. Tớ xin lỗi mà. Đáng nhẽ ra tớ không nên cố hôn
    cậu.
     

    Đó là những gì tôi tự nói với mình trong đầu. Tôi đã nhẩm lại những gì
    mình sẽ nói.
     

    - Nói gì đi Jill. Làm ơn đi. Đừng chỉ đứng yên đó. Đừng lờ tớ đi với vẻ
    mặt ấy của cậu. Tớ cảm thấy tớ như một tên tội phạm ấy.
     

    Đừng cho rằng tớ là một kẻ xấu xa. Cậu biết đấy, tớ chưa từng hôn một
    cô gái bao giờ cả. Và cậu là người duy nhất mà tớ mong muốn được hôn.
    Làm ơn nói gì đi chứ. Đừng trừng phạt tớ bằng cách im lặng như thế.
     

    Thôi được, thôi được rồi. Cậu cứ thế đi. Tớ không quan tâm nữa. Cứ dỗi
    đi. Nói với mẹ cậu đi. Lôi tớ đến chỗ thầy cô đi. Tớ không phải là một tên
    sát nhân, đúng không? Tớ còn chưa chạm đến cậu đúng không? Tớ chỉ
    nhắm mắt lại, trề môi ra và gí nó ra phía trước thôi. Thế thì sao nào? Làm
    như tội lỗi lớn lắm ấy.
     

    Cậu vẫn sẽ không nói phải không? Thôi được, thế thì cậu sẽ nghe vậy.
    Tớ sẽ nói với cậu tất cả mọi chuyện xảy ra. Kể từ đầu.
     

    Tớ luôn luôn thích cậu. Nhưng tớ biết mình chẳng có cơ hội. Bố cậu rất
    giàu. Bố tớ thì nghèo. Cậu thì xinh đẹp. Tớ thì… vậy đấy, cậu có thể thấy tớ
    là người như thế nào rồi đấy. Cậu thật thanh nhã. Còn tớ chỉ là một gã ngốc
    thôi.
     

    Tớ rất vụng về. Cậu lại chơi thể thao rất giỏi. Cậu luôn chạy bộ và tập
    luyện. Cậu thậm chí còn luôn mang theo một chai nước uống. Thử tưởng
    tượng xem mẹ tớ sẽ nói gì nếu tớ cũng mua một chai như thế.
     

    https://thuviensach.vn

    - Trả tiền nước ấy hả Jeremy? – Mẹ tớ sẽ nói như thế đấy. Hoặc là mẹ sẽ
    quát lên những từ gần như thế. – Con đang nghĩ gì thế, con trai? Nước
    không mất tiền mà. Con có thể lấy nước tù vòi uống mà. Thế thì con định
    tiêu những đồng tiền quý giá vào nó để làm gì?
     

    - Jill ạ, tớ luôn luôn biết ngày sinh nhật của cậu. Vì vậy tớ quyết định
    mua tặng cậu một món quà.
     

    - Những con cá bảy màu này giá bao nhiêu ạ? – Tớ hỏi người đàn ông ở
    cửa hàng bán thú cưng.
     

    - Hai trăm mười đô, con trai ạ. – Ông ấy nói. – Giá đã giảm một nửa.
     

    - Hai trăm mười đô? – Tớ hét lên. – Chỉ cho một con cá thôi ư?
     

    - Cho một con cá rất đặc biệt chứ. – Ông ấy nói. – Và còn có người khác
    cũng quan tâm đến nó đấy. Cậu sẽ không kiếm đâu ra một con như thế này
    nữa đâu.
     

    Đó là tất cả số tiền tớ kiếm được từ việc đi giao báo. Hai năm dậy từ khi
    trời còn sáng và đi trong mưa. Đạp vòng quanh với cái xe đạp cũ nát. Hết
    đạp lên rồi lại đạp xuống. Quăng báo vào bãi cỏ trước nhà những người
    giàu có. Tớ đang cố tiết kiệm để mua một cái xe đạp máy. Để việc đi lại
    được dễ dàng hơn một chút.
     

    Tớ lấy tiền ra khỏi ví và ngắm những đồng tiền ấy. Tớ nghĩ về cái xe đạp
    mới đó. Rồi tớ nghĩ đến cậu. Và bờ môi mềm mại của cậu. Tim tớ như
    ngừng đập. Tớ bắt đầu do dự. Tớ thừa nhận là thế. Tớ nghĩ đến việc hôn
    cậu. Mà như thế thì có gì sai chứ?
     

    Cậu rất muốn có một con cá bảy màu uốn lượn. Tớ đã nghe thấy cậu nói
    chuyện với Samatha bạn cậu. – Chúng đến từ Nhật Bản. – Cậu nói. – Tớ

    https://thuviensach.vn

    sẵn sàng chết để có một con cá bảy màu ấy.
     

    Vì vậy tớ mua nó. Vào ngày sinh nhật cậu. Chính là hôm nay. Cậu đã nói
    rằng cậu sẵn sàng chết để có được một con cá bảy màu còn tớ sẽ chết với
    mẹ tớ nếu bà ấy phát hiện ra số tiền dành dụm để mua xe đạp đã ra đi. Mất
    tăm mất tích như một con cá trôi theo ống cống.
     

    Sao cậu không nói gì đi, Jill? Cậu bị ai lấy mất lưỡi rồi à? Sao cậu không
    ngừng nhấp môi khỏi cái chai nước khoáng và nói chuyện với tớ?
     

    Dù sao ta cũng quay lại câu chuyện cái đã, Jill nhé. Tớ đi bộ về nhà từ
    cửa hàng bán thú cưng với cái bình thủy tinh đựng cá.
     

    - Cháu nhớ phải thay nước hàng ngày đấy. – Người bán nói. – Nếu
    không nó sẽ không có ôxy để thở.
     

    Vì vậy tớ để nó trong tủ đồ của tớ ở trường cà ngày. Hễ có cơ hội là tớ
    lại chạy ra để kiểm tra con cá bảy màu ấy. Nói thật tớ không thấy được giá
    trị của nó, Jill ạ. Thôi được, trông nó khá đẹp với những cái chấm cam và
    xanh. Và cách nó uốn éo bơi quanh cũng rất là thú vị. Nhưng, trời ạ, cậu có
    thể có được một cái xe đạp rất tốt với chỗ tiền ấy.
     

    Tan học, tớ thu hết can đảm nói:
     

    - Jill, cậu có thể quay lại sân bóng rổ được không? Tớ có chuyện cần nói
    với cậu.
     

    - Về chuyện gì thế? – Cậu hỏi.
     

    - Bí mật. – Tớ bảo cậu vậy.
     

    https://thuviensach.vn

    Cậu gật đầu. Cậu đã làm thế. Cậu không từ chối. Cậu đồng ý gặp tớ ở
    đây. Không nói thêm một lời nào. Mà chỉ gật đầu thôi.
     

    Và cậu đã đợi như tớ đã nói. Chỉ hai đứa chúng mình. Cách xa chỗ khu
    mua bán ở bãi đậu xe sau khi mọi người đã về nhà hết. Tớ đã phải đi bộ
    suốt chặng đường. Tớ không thể vừa cầm cái bình đựng cá vừa đi xe đạp
    được đúng không? Tớ phải mất một tiếng đồng hồ mới đến được đây, Jill ạ.
     

    Vậy là cuối cùng tớ cũng đưa quà tặng của mình ra. Tớ chờ đợi cậu nói:
    “Ôi, cám ơn, Jeremy. Cậu không nên mua nó. Những con cá loại này rất
    hiếm. Cậu có nó ỏ đâu vậy? Cả đống tiền đấy. Cậu thật là một người tuyệt
    vời.”
     

    Tớ chờ đợi cậu rướn người lên và hôn tớ với đôi môi mềm mại ấy. Ngay
    cả một nụ hôn nhẹ trên má với tớ cũng tuyệt vời lắm rồi.
     

    Nhưng cậu cứ mặc cho tớ đứng đó, mắt nhắm nghiền mà chẳng thèm nói
    gì cả. Cậu rất giỏi trong việc giữ im lặng mà. Đúng không?
     

    Cậu có biết lúc đó tớ cảm thấy thế nào không? Thật ngu ngốc. Thật lố
    bịch. Cực kỳ ngớ ngẩn. Tớ thấy mặt mình nóng bừng lên. Cậu còn không
    thèm có lấy một lời cảm ơn.
     

    Tớ quá xấu hổ đến nỗi mà tớ phải chạy đi và trốn sau toilet nam. Cậu có
    tin được không? Thật đáng chán. Tất cả toilet đều đóng cửa. Nhưng nếu tớ
    có thể vào được bên trong chắc tớ phải chúi đầu vào bồn cầu vì nhục nhã
    mất.
     

    Nhưng rô tờ dừng lại và nghĩ. Nghĩ một chút. Thôi được, thôi được. Cô
    ấy đã từ chối mình. Nhưng con cá thì vẫn còn đó. Con cá bảy màu ngu ngốc
    ấy vẫn còn đó, Jill không có ý định giữ nó. Vậy thì mình sẽ mang nó trở lại

    https://thuviensach.vn

    cửa hàng bán thú cưng. Người chủ cửa hàng có thể trả lại tiền cho mình.
    Nhưng tốt nhất là mình phải nhanh lên. Trước khi trong bình hết ôxy.
     

    Ôi, trời ơi. Mình phải nhanh lên. Nhanh nữa lên.
     

    2
     

    Tôi chạy ra sân bóng rổ từ phia sau toilet. Và tôi đã nhìn thấy gì?
     

    Cô ấy đã quẳng món quà của tôi ra sân. Cô ấy đã đập nát cái bình thủy
    tinh. Và cô ấy vẫn không nói gì cả. Thật là một người xấu xa, tồi tệ và khó
    chịu. Vẫn đứng đó mà nhấp từng ngụm nước từ cái chai nước khoáng ngu
    ngốc.
     

    - Bảy màu, bảy màu, bảy màu, mày ở đâu?
     

    Tôi ngã ra sân và quỳ hai đầu gối trên sàn mà tìm kiếm. Nó trôi xuống
    cống rồi sao? Hay nó lẫn trong cỏ? Hay là cô ném nó lên mái nhà rồi?
     

    Tất cả chỉ bởi vì tôi muốn có được một nụ hôn.
     

    Trần Thị Thu Hiền dịch
     
     




     

    1
     

    https://thuviensach.vn

    Thằng Guts Garvey là một thằng đểu thực sự. Nó đã làm cuộc sống của
    tôi trở thành địa ngục. Tôi không hiểu tại sao nó ghét tôi đến thế. Tôi chẳng
    hề làm gì hại đến hắn. Hoàn toàn không.
     

    Hắn không cho bất kỳ đứa nào chơi với tôi. Tôi luôn bị cô độc. Bất kể
    đứa nào ở trường mà chơi vớii đều bị nó cho vào sổ đen. Trong giờ giải lao
    tôi luôn phải lang thang một mình giữa sân trường.
     

    Tôi đã làm thử một cách. Thậm chí có lần tôi còn đưa cho nó toàn bộ số
    tiền mà tôi có. Nó mua một phong sô-cô-la bóc ra ăn ngay trước mặt tôi mà
    không thèm cho tôi lấy một miếng. Nó đểu đến như thế đấy.
     

    Khi đi học về tôi chỉ có mỗi một đứa bạn. Đó là con mèo hôi hám. Sở dĩ
    nó có tên như vậy vì nó có mùi rất khó chịu. Nhưng đó đâu phải lỗi của nó.
    Ai mà chả có lỗi này tật nọ kia chứ. Con mèo hôi hám của tôi là một chú
    mèo hạng siêu đấy. Nhưng dù sao thì nó cũng không thể thay thế cho một
    người bạn được. Làm người mà không có bạn thì khổ lắm.
     

    Ngay cả sau khi tan trường cũng chẳng có ai dây dưa đến tôi. Tôi chỉ có
    mỗi một trò tiêu khiển là xem ti-vi. Nhưng tôi cũng không thích ti-vi mấy,
    nhất là vào buổi chiều chương trình toàn là phim dành cho bọn nhóc bé tí
    tẹo.
     

    Một hôm, lúc đó là buổi tối, tôi nói với mẹ:
     

    - Giá như nhà mình có cái đầu máy video thì sướng quá!
     

    - Nhà mình không mua nổi đầu video đâu con ạ. Vả lại con suốt ngày
    xem ti-vi rồi còn gì? Tại sao con không chịu đi chơi với bạn bè mà chỉ ngồi
    ru rú suốt ngày ở nhà nhỉ?
     

    https://thuviensach.vn

    Tôi lặng yên không đáp. Tôi không thể nói với mẹ cho tới nay tôi hoàn
    toàn chẳng có bạn bè và trong tương lai cũng sẽ chẳng có ai chơi với tôi cả
    chừng nào thằng Guts G...
     
    Gửi ý kiến

    Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC NGỌC CHÂU - TP. HẢI DƯƠNG !