Giới thiệu sách tháng 12 - Trường Tiểu học Ngọc Châu
con quy go

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng Vân
Ngày gửi: 21h:07' 15-05-2024
Dung lượng: 405.2 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng Vân
Ngày gửi: 21h:07' 15-05-2024
Dung lượng: 405.2 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
https://thuviensach.vn
Mục lục
Thông tin ebook
PHẦN I
Chương 1
Chuong 2
Chuong 3
Chuong 4
Chuong 5
PHẦN II
Chuong 6
Chuong 7
Chuong 8
Chuong 9
Chuong 10
PHẦN III
Chuong 11
Chuong 12
Chuong 14
Chuong 15
PHẦN IV
Chuong 16
Chuong 17
Chuong 18
Chuong 19
LỜI KẾT
https://thuviensach.vn
Thông tin eBook
Con quỷ gỗ
Tác giả: Nguyễn Quang Thiều
Thể loại: Truyện Thiếu Nhi
Xuất bản: Kim Đồng
Soát lỗi, hiệu đính, tạo eBook: nguyenthanhcuibap
Tạo bìa: rockyou
Nguồn: Kilopad
****&&&****
Lời mở đầu
Cậu búp bê Trán Dô với tâm hồn trong sáng và trái tim tràn ngập yêu
thương nhưng lại bị cộng đồng búp bê xua đuổi, chỉ vì cậu có một gương
mặt xấu xí. Cậu rơi vào tuyệt vọng. Cậu đi theo những kẻ độc ác trong Thế
Giới Bóng Tối. Nhưng cuối cùng cậu cũng thức tỉnh.
Chỉ có điều, lúc Trán Dô muốn chiến đấu chống lại những kẻ độc ác
cũng là lúc Thế Giới Bóng Tối bắt đầu thả những quả bom dịch hạch xuống
toàn thị xã.
Chỉ còn một đêm nữa, thị xã sẽ bị tan tành, hay quả bom sự sống sẽ đánh
bại hắc ám...?
Cuộc phiêu lưu bắt đầu từ giây phút Trán Dô ra đời...
Đôi dòng về tác giả:
https://thuviensach.vn
Nguyễn Quang Thiều (sinh năm 1957 tại Ứng Hòa, Hà Tây) là một nhà
thơ hiện đại của Việt Nam, ngoài lĩnh vực chính thơ ca tạo nên tên tuổi, ông
còn là một nhà văn với các thể loại tiểu thuyết, truyện ngắn, bút ký và tham
gia vào lĩnh vực báo chí. Ông vào làm việc tại báo Văn nghệ từ năm 1992
và rời khỏi đây năm 2007. Ông hiện nay là Phó Chủ tịch Hội nhà văn Việt
Nam.
Đến nay, Nguyễn Quang Thiều đã xuất bản 7 tập thơ, 15 tập văn xuôi và
3 tập sách dịch. Tập thơ mới nhất của ông, Cây ánh sáng - NXB Hội Nhà
văn 2009 đang thu hút sự chú của dư luận và giới phê bình.
Tiểu thuyết Kẻ ám sát cánh đồng được hãng phim truyền hình Việt Nam
dựng thành bộ phim Chuyện làng Nhô phát sóng phổ biến trên VTV trong
những năm 1998.
Ông được coi là người cùng với nhà văn, trung tướng công an Hữu Ước
sáng lập nên hai tờ báo tương đối phổ biến ở Việt Nam hiện nay là tờ An
ninh thế giới cuối tháng và Cảnh sát toàn cầu.
Ngoài giải thưởng Hội Nhà Văn Việt Nam năm 1993, giải A cho tập
thơ Sự mất ngủ của lửa, Nguyễn Quang Thiều còn nhận được hơn 20 giải
thưởng văn học khác trong và ngoài nước.
******&&******
PHẦN I
CHƯƠNG 1
Ngày Trán Dô sinh ra là một ngày không may mắn. Nhưng là ai? Trước
hết tôi phải nói cho các bạn về Trán Dô. Trán Dô không phải là một con
người, mà chỉ là một chú búp bê gỗ trong xưởng làm đồ chơi thủ công của
ông già Tửu. Thoạt đầu các bạn có thể nghĩ câu chuyện này hình như đã
nghe ở đâu rồi đấy nhưng tôi cam đoan với các bạn rằng: Câu chuyện về
Trán Dô chỉ có tôi biết mà thôi và bây giờ tôi kể cho các bạn. Ông Tửu là
https://thuviensach.vn
người chuyên làm các con búp bê gỗ nổi tiếng ở thị xã Đông. Trong ngôi
nhà cổ của ông Tửu do ông bà để lại có những con búp bê đã được làm từ
lúc nào chẳng rõ. Bởi sống quá lâu cùng với người nên những con búp bê
đó hiểu và nói được tiếng người. Vào buổi tối, khi mọi người trong nhà đã
ngủ say thì những con búp bê bắt đầu trò chuyện với nhau. Chúng đi lại
nhộn nhịp trong nhà. Ông Tửu đã nhìn thấy những con búp bê đi lại và đùa
nghịch, nhưng ông vẫn nghĩ là do ông mê ngủ. Điều đó chỉ làm cho ông yêu
thích những con búp bê gỗ thêm mà thôi. Nhưng rồi ngày tháng trôi đi, ông
Tửu trở nên gắn bó với những con búp bê như những người thân trong gia
đình ông. Hàng ngày từ sớm đến tối mịt, ông say sưa làm những con búp bê
gỗ và bày bán. Mỗi lần bán một con búp bê nào, ông đều nói với nó: Thiên
hạ rộng lớn lắm, hãy đi để mà biết.
Nhưng rồi mọi điều bỗng thay đổi. Một buổi sáng tỉnh dậy, ông giật mình
thấy thị xã tràn ngập những kẻ quái dị. Đó là những tên khủng bố bằng chất
dẻo. Bọn buôn bán hàng từ biên giới đã bí mật đưa chúng về thị xã. Chỉ
mấy ngày sau, những kẻ quái dị đã chiếm lĩnh toàn bộ các cửa hiệu thị xã.
Lũ trẻ con thị trấn hân hoan đón chào những kẻ lạ mặt và quên dần những
con búp bê trong cửa hàng ông Tửu. Và thị xã Đông thường xuyên nổ ra
những trận đấu súng của những tên khủng bố rôbốt ấy. Đôi khi, chúng ngồi
trên những chiếc xe tăng có gắn tên lửa phóng ầm ầm trong những ngõ phố.
Đi theo những chiếc xe tăng là đám trẻ nghỉ hè tung hô với gương mặt vốn
ngây thơ giờ trở nên hùng hổ và đầy thách thức. Đôi khi cũng có một hai
đứa trẻ ghé qua cửa hiệu búp bê gỗ của ông. Ông Tửu như người ngủ gật
choàng tỉnh. Ông say sưa giới thiệu với lũ trẻ về những con búp bê gỗ mới
ra đời của ông. Nhưng bọn trẻ hoặc thờ ơ hoặc bĩu môi nói: Bọn này làm
sao đánh được với Hiệp sĩ Mặt Đen. Thế Hiệp sĩ Mặt Đen là ai mà đối với
lũ trẻ lại ghê gớm thế? Hiệp sĩ Mặt Đen là một gã rôbốt làm bằng nhựa
cứng che mặt bằng mặt nạ đen. Hiệp sĩ Mặt Đen lúc nào cũng lăm lăm
trong tay một khẩu súng phun lửa tối tân có thể tàn sát hàng loạt. Hiệp sĩ
Mặt Đen là cái tên do bọn trẻ đặt cho gã rôbốt này. Nghe bọn trẻ nói vậy,
ông Tửu buồn bã vô cùng. Ông Tửu trở nên ít nói và uống rượu suốt ngày.
Có lần ông đã thấy một cậu búp bê gỗ xinh đẹp do ông làm ra đứng khóc
https://thuviensach.vn
thút thít trong mưa gió trên hè phố ngổn ngang những thùng giấy và vỏ đồ
hộp. Con búp bê gỗ đó đã bị cậu chủ của nó biến thành nạn nhân của những
tên khủng bố làm bằng chất dẻo. Ông ôm cậu búp bê gỗ đáng thương ấy về
nhà. Và ông buồn quá sinh ra ốm gần một tháng trời. Một năm sau, ông
quyết định bỏ nghề làm búp bê gỗ thủ công gia truyền. Một hôm, trong khi
dọn dẹp nhà cửa, ông thấy một khúc gỗ. Đây là khúc gỗ ông Tửu cắt từ
trước để làm những con búp bê. Ông vứt khúc gỗ đi. Gần sáng hôm đó, ông
Tửu tỉnh giấc. Ông dò dẫm đi ra sân và vấp chân vào khúc gỗ ấy. Ông cầm
khúc gỗ lên, miệng lẩm bẩm: “Quái lạ, mình đã vứt khúc gỗ này vào bếp
rồi kia mà”. Nói xong ông bỏ khúc gỗ vào hiên nhà. Trong giấc ngủ một
ông búp bê già gần trăm tuổi đến trước ông và nói: “Một con người gỗ sẽ ra
đời”. Ông Tửu bực bội bảo: “Thị xã tràn ngập bọn khủng bố bằng chất
dẻo. Một thằng bé gỗ ra đời chẳng có chỗ nào mà sống”. Ông búp bê già
gần trăm tuổi lại nói: “Chính vì thế nó phải ra đời. Nó sẽ trở thành một
chàng trai, một hiệp sĩ để bảo vệ thị xã. Đấy là nhiệm vụ vinh quang của
ông. Ông Tửu chua chát bảo: “Có ai thèm để ý đến những con búp bê gỗ
của tôi nữa đâu. Bọn trẻ đã quên tôi lâu rồi”. Sớm hôm sau ông Tửu tỉnh
giấc. Và ông lấy làm ngạc nhiên thấy khúc gỗ nằm ngay trước bậc cửa. Ông
ngắm nghía khúc gỗ. Ông quyết định làm con búp bê cuối cùng. Với nỗi
buồn bực và chán nản, ông đã làm ra một con búp bê không giống những
con búp bê ông làm trước kia. Con búp bê cuối cùng có một cái trán dô,
một đôi mắt xếch và một cái mũi tẹt. Khi ngắm nhìn con búp bê, ông vô
cùng buồn bực và đâm ghét con búp bê đó. Ông nhìn Trán Dô và nghĩ: “Tại
sao mình có thể làm ra một thằng người gỗ xấu xí đến thế nhỉ? Thế này mà
trở thành hiệp sĩ à? Trông cứ như một con quỷ”. Sau đó, ông liền vứt Trán
Dô vào trong nhà kho chứa đồ nghề cùng những vật dụng đã từ lâu không
dùng tới nữa. Và cũng bắt đầu từ ngày đó, cuộc đời của Trán Dô trở thành
một câu chuyện ly kỳ. Tôi thực sự đã chứng kiến cuộc đời của Trán Dô. Tôi
nói vậy có thể các bạn khó tin. Nhưng nếu một đêm tỉnh giấc, các bạn hãy
đến nơi để con búp bê của mình. Các bạn hãy ngắm nhìn con búp bê một
lúc lâu. Các bạn sẽ thấy con búp bê chớp mắt. Các bạn hãy trò chuyện với
con búp bê thử xem. Tôi cam đoan với các bạn rằng các bạn sẽ nghe thấy
https://thuviensach.vn
tiếng con búp bê nói với các bạn một điều gì đó. Nhưng thôi, trước khi tin
vào điều đó, các bạn hãy cùng tôi xem Trán Dô bắt đầu cuộc đời của mình
trong cái nhà kho tối đen như thế nào.
CHƯƠNG 2
Trán Dô tỉnh dậy lúc nửa đêm. Xung quanh Trán Dô ngổn ngang những
búa, kìm, cưa, đục... Trán Dô dụi mắt nhìn trong bóng tối và cất tiếng:
“Sao mình lại ở đây nhỉ?”.
“Cậu đã bị ông già Tửu vứt vào đây!”.
Giọng nói buồn cất lên từ bóng tối. Trán Dô căng mắt nhìn và hỏi:
“Ông là ai vậy?”.
“Tôi là Mèo Cụt đây!”.
“Ông là Mèo Cụt à? Tại sao tên ông lại là Mèo Cụt?”.
Mèo Cụt bước từng bước uể oải đến bên Trán Dô:
“Tôi bị cụt đuôi nên người ta gọi tôi là Mèo Cụt”.
Trán Dô reo lên:
“Ông Tửu làm thiếu cái đuôi của ông phải không?”.
Mèo Cụt bật cười:
“Không, không phải thế. Tôi không phải là con mèo bằng gỗ. Tôi được
ông Tửu mua từ chợ về để bắt chuột. Một lần đánh nhau với lũ chuột trụi
lông, tôi bị chúng cắn cụt đuôi. Và lũ trẻ gọi tôi là Mèo Cụt. Mỗi lần nghe
người khác gọi tôi bằng cái tên ấy, lòng tôi đau đớn vô cùng. Mặc dù tôi đã
tiêu diệt hàng trăm con chuột. Nhưng bây giờ tôi già rồi...”.
Mèo Cụt nói và thở dài. Ngay lúc đó một con chuột trụi lông lừ đừ bước
đến. Con chuột trụi lông chỉ sống trong bóng tối. Thế giới bóng tối gọi hắn
bằng một cái tên gớm ghiếc: Lông Trụi. Trăng hạ tuần đã lên chiếu những
tia sáng nhàn nhạt vào góc nhà kho. Lúc này Trán Dô nhìn thấy mọi vật
xung quanh. Lông Trụi bước đến trước Mèo Cụt và hỏi:
“Lão Mèo Cụt già nua kia, ngươi vừa nói gì đến chúng tao thế?”.
Mèo Cụt không nói gì, ngồi im lặng. Lông Trụi vuốt vuốt những sợi râu
lưa thưa đã bạc phếch và nói bằng giọng khàn khàn:
https://thuviensach.vn
“Biết điều thì câm mồm đi, chúng tao tha cắn nát ngươi ra là may rồi”.
Thấy Lông Trụi dọa dẫm Mèo Cụt, Trán Dô vô cùng ngạc nhiên:
“Này thằng chuột! - Trán Dô cất tiếng: - Mày không biết đây là ai à?”.
Nghe Trán Dô nói, Lông Trụi rú lên cười, cái bụng tròn của nó rung lên.
Cười xong, nó bước lại xoa đầu Trán Dô và nói:
“Mày là một thằng nhóc ngây ngô. Đây là một con mèo, nhưng là một
con mèo già yếu chẳng làm được trò trống gì nữa. Chúng tao để cho lão
sống mà nhìn chúng tao tung hoành trong ngôi nhà này. Chẳng có ai cần
đến lão ta nữa. Lão ta đã trở thành một con mèo hoang rồi. Thời của lão
mèo đã hết. Bây giờ chúng tao làm chủ vương quốc bóng tối này”.
Nói xong Lông Trụi lại cười khả ố. Trán Dô tức không chịu được liền
nhảy tới đấm cho con chuột một quả. Nhưng Lông Trụi nhanh hơn, tát Trán
Dô một cái như trời giáng. Trán Dô ngã vật xuống. Lông Trụi quả là một
tên chuột dày dạn kinh nghiệm chinh chiến. Trên người nó đầy những vết
sẹo bởi những trận đánh nhau với mèo và với những con chuột khác. Nhìn
Trán Dô nằm sóng soài trên nền nhà kho, Lông Trụi phủi tay. Và trước khi
bỏ đi, Lông Trụi đe dọa Trán Dô:
“Mày đừng có quên cái tát vừa rồi. Lần sau còn nói láo, tao bẻ gãy cổ
mày ra”.
Sau khi Lông Trụi đi, Mèo Cụt đến xoa bóp vết thương trên mặt Trán Dô.
Trán Dô tức quá òa khóc. Khóc xong, Trán Dô nói:
“Vì sao ông lại sợ thằng Lông Trụi đến thế?”.
Mèo Cụt buồn bã:
“Không phải ta sợ nó mà là ta chán cuộc sống của ta. Ông già Tửu cũng
chán ta lắm rồi. Hơn nữa, loài mèo chúng ta bây giờ trở thành mục tiêu săn
bắn của con người. Họ biến chúng ta thành nước món ăn trong vô số các
nhà hàng”.
Trán Dô băn khoăn:
“Chúng ta hãy nói cho ông Tửu biết về lũ chuột này mới được. Không
thể để cho chúng muốn làm gì thì làm”.
Mèo Cụt thở dài:
https://thuviensach.vn
“Ông chủ của chúng ta bây giờ suốt ngày say rượu, chẳng để ý đến gì
nữa đâu. Hơn nữa tôi thấy ông chủ không thích cậu”.
Trán Dô đứng phắt dậy:
“Tại sao ông Tửu lại không thích cháu?”.
“Ông ấy chê cậu xấu xí”.
“Nhưng ông ấy sinh ra cháu cơ mà?”.
Mèo Cụt lại thở dài:
“Biết vậy, biết vậy, cậu còn trẻ quá, cậu chưa hiểu được”.
“Cháu phải đi gặp ông ấy - Trán Dô tỏ thái độ cương quyết - Cháu bắt
ông Tửu phải trừng trị lũ chuột, phải chăm sóc ông vì ông đã già rồi, và
phải nói cho cháu biết vì sao ông ấy không thích cháu”.
Mèo Cụt nói:
“Cậu cứ đi đi, nếu có gì thì về đây với tôi. Những người như chúng ta dễ
thông cảm cho nhau”.
Trán Dô chào từ biệt Mèo Cụt và đi tìm ông Tửu. Trán Dô phải vất vả
lắm mới ra khỏi nhà kho ngổn ngang những dụng cụ hỏng.
CHƯƠNG 3
Trán Dô bước ra sân. Chiếc sân gạch rộng mênh mông mờ mờ ánh trăng.
Ngôi nhà vẫn sáng đèn. Trán Dô rảo bước về phía cửa mở. Trán Dô nép
mình vào cánh cửa nhìn vào bên trong. Ngôi nhà im ắng. Ông Tửu không
có nhà. Từ khi ông bỏ nghề làm búp bê gỗ, cứ tối đến ông lại mò ra phố
uống rượu, khuya mới trở về nhà. Chỉ có ngọn đèn treo lơ lửng giữa nhà tỏa
ra ánh sáng vàng đục. Trán Dô trèo qua bậc cửa bước vào nhà. Trán Dô ngơ
ngác nhìn xung quanh. Trán Dô phát hiện một chiếc tủ kính để ở góc nhà.
Trong chiếc tủ kính là một đám đông búp bê gỗ đang thì thầm với nhau.
Trán Dô vui mừng chạy lại và cất tiếng:
“Chào các bạn!”.
Những con búp bê ngừng nói chuyện nhìn ra và cùng hỏi:
“Ai vừa nói ấy nhỉ?”.
Trán Dô huơ huơ hai bàn tay.
https://thuviensach.vn
“Tôi đây mà. Tôi là Trán Dô đây!”.
Những con búp bê gỗ lại hỏi:
“Ai thế? Ở đâu mà chúng tôi chẳng nhìn thấy gì cả?”.
Bởi vì chiếc tủ cao quá, cho nên những con búp bê gỗ không nhìn thấy
Trán Dô. Trán Dô suy nghĩ một lúc rồi kê chiếc ghế vào trèo lên. Khi Trán
Dô leo lên được mặt ghế thì tất cả những con búp bê gỗ trong tủ ồ lên. Trán
Dô nhìn thấy nhiều búp bê gỗ quá. Trán Dô mừng rỡ kêu lên: “Chào các
bạn. Tôi là Trán Dô”. Một chàng búp bê gỗ người dong dỏng cao, tóc chải
bồng, đeo một cặp kính cận, vẻ mặt lúc nào cũng nghiêm trọng mà mọi
người trong nhà đều gọi với cái tên: Chàng Thư Sinh, nhìn Trán Dô một lúc
lâu và nói:
“Chúng tôi biết cậu rồi!”.
“Làm sao mà các bạn biết tôi. Tôi chưa gặp các bạn bao giờ cơ mà?”.
Nghe Trán Dô nói xong, những con búp bê gỗ phá lên cười:
Trán Dô ngơ ngác hỏi:
“Sao lại cười tôi?”.
Chàng Thư Sinh e hèm và nói:
“Có chuyện gì ở trong ngôi nhà này mà chúng tôi không biết chứ”.
Những con búp bê gỗ lại cười.
Chàng Thư Sinh bỏ cặp kính cận ra lau và đủng đỉnh nói:
“Ông già Tửu say rượu suốt ngày. Trong lúc sau ông nói hết mọi chuyện
và thế là chúng tôi nghe được. Cậu là con búp bê gỗ được sinh ra sau cùng.
Lẽ ra cậu phải gọi chúng tôi là anh, là chị. Nhưng không quan trọng. Vì ông
già Tửu coi như không có cậu trên đời này”.
Trán Dô kêu lên:
“Tại sao lại không có tôi trên đời này?” Tôi đang đứng trước các bạn đây.
Tên tôi là Trán Dô”.
Nghe Trán Dô nói vậy, những con búp bê gỗ lại cười phá lên. Chúng cười
mãi tưởng không thể nào ngừng lại được.
Một chàng búp bê gỗ tóc xoăn trong bộ áo váy diêm dúa bước đến sát
mép cửa tủ. Người ta gọi nàng là Tóc Xoăn vì nàng luôn luôn uốn sấy cho
mái tóc của mình xoăn tít. Nàng vươn cái cổ bé và dài như một chiếc bút
https://thuviensach.vn
chì nhìn về phía Trán Dô, rồi che tay lên miệng cười rinh rích. Mãi sau nàng
nói:
“Khi làm ra cậu, ông già Tửu đã vô cùng bực tức vì ma xui quỷ khiến thế
nào mà cậu lại xấu xí như thế cơ chứ”.
Trán Dô gào lên:
“Tôi mà xấu à?”.
Nàng Tóc Xoăn thẽ thọt nói:
“Xấu quá đi chứ. Trán Dô này, mũi hếch này, mà lại lùn nữa chứ... Thật
chẳng ra làm sao. Cậu nhìn chúng tôi đây này. Xinh đẹp làm sao. Chẳng thế
mà ông già Tửu có cho chúng tôi đi xa đâu. Ông giữ chúng tôi lại để khi có
khách đến chơi thì mang chúng tôi ra khoe với khách. Chúng tôi là niềm
kiêu hãnh của ông già Tửu. Ngôi nhà này là thế giới của những người đẹp.
Ông Tửu không cho cậu ở đây đâu”.
Nghe nàng Tóc Xoăn nói vậy, Trán Dô giận tái mặt. Vừa lúc đó có tiếng
chân ông già Tửu bước vào. Trán Dô vội đu mình từ trên ghế xuống đất.
Ông già Tửu đi liêu xiêu từng bước một đến chiếc ghế và ngồi xuống. Trán
Dô vội bước đến trước mặt ông và cất tiếng chào:
“Cháu chào ông ạ!”.
Ông già Tửu giương đôi mắt đeo kính nhìn Trán Dô. Vẻ mặt ông thoáng
ngạc nhiên. Ông phẩy nhẹ tay và nói:
“Mày đến đây làm gì, đi đi!”.
Trán Dô bước gần ông già Tửu hơn nữa và nói:
“Cháu là Trán Dô đây, ông ạ”.
Ông già Tửu tỏ vẻ rất khó chịu:
“Biết rồi, biết rồi. Tao đã để mày ở trong nhà kho sao mày lại mò về
đây”.
“Cháu không thể ở trong nhà kho được. Trán Dô nói như sắp khóc Trong đó tối lắm và toàn bọn chuột.
“Nhưng tao không muốn nhìn thấy mày ở đây. Mày phải trở về nhà kho
của mày. Đừng làm tao nổi giận, tao ném mày vào bếp lửa đấy!”.
“Ông cho cháu ở lại đây như các bạn ấy!”.
Ông già Tửu tròn mắt nhìn Trán Dô:
https://thuviensach.vn
“Các bạn nào?”.
“Các bạn búp bê gỗ ở trong tủ đấy”.
“Á à... - Ông già Tửu khẽ kêu lên - Thằng quỷ này ghê thật. Nhưng đấy
là những con búp bê gỗ xinh đẹp, cứ như tiên cả. Còn mày chả khác gì một
con quỷ. Mà có lẽ không phải tao làm ra mày, chắc là ma quỷ làm ra mày
thì mày mới xấu xí và giống như một con quỷ”.
Ông già Tửu nói đến đó thì Trán Dô òa khóc. Trán Dô nức nở mãi không
thôi. Ông già Tửu rót một chén rượu ngửa cổ uống rồi gắt:
“Đừng làm điếc tai tao. Mày đi đi”
Trán Dô cầm tay ông già Tửu nói như van xin:
“Ông ơi, ông cho cháu ở lại đây với ông với các bạn búp bê gỗ của
cháu”.
Ông già Tửu bĩu môi:
“Chẳng đứa nào chịu nhận mày làm bạn đâu!”.
Nói xong ông quay về phía tủ đựng những con búp bê gỗ mỹ miều và
hỏi:
“Có đứa nào nhận thằng này làm bạn không?”.
Chàng Thư Sinh thủng thẳng:
“Đấy đâu phải là một con búp bê. Đấy chỉ là một con quỷ con”.
Nàng Tóc Xoăn nói theo:
“Chỉ nghĩ tới lúc phải ngồi bên cạnh một đứa xấu xí như thế tôi đã thấy
ghê cả người”.
Ông già Tửu ngửa cổ cười khoái trá:
“Đấy nhé, có ai muốn chơi với mày đâu. Thôi đi đi”.
Trán Dô khóc và nói:
“Họ nói không đúng. Cháu là Trán Dô. Ông cho cháu ở lại đây. Cháu sợ
cái nhà kho tối đen ấy lắm”.
Ông già Tửu bỗng nổi giận đùng đùng. Ông tóm cổ Trán Dô và đi xuống
nhà kho. Ông ném Trán Dô vào trong chiếc nhà kho tối om.
Trán Dô nằm trên nền kho ẩm mốc và hôi hám. Trán Dô khóc rất lâu. Rồi
Trán Dô ngửi thấy mùi tanh tưởi xộc vào mũi. Lông Trụi bước đến bên Trán
Dô và cười khùng khục:
https://thuviensach.vn
“Thế nào, bị lão già ấy đánh cho một trận nhừ xương chứ gì. Tao bảo thật
nhé: mày ở lại đây. Tao sẽ cho mày nhập vào thế giới của chúng tao. Chúng
tao chẳng phải làm gì mà vẫn ăn uống sung sướng”.
“Câm mồm đi. Lũ chuột chúng mày chỉ là một lũ ăn cướp. Chúng mày
suốt đời chỉ sống trong bóng tối”.
“Bóng tối là thế giới của chúng tao. - Lông Trụi nói và đi lại vênh vang. Mày chưa quen đấy thôi. Khi quen rồi, mày mới thấy bóng tối lý tưởng đến
nhường nào”.
Trán Dô lại thét to hơn:
“Tao sinh ra để sống dưới mặt trời, chứ không phải chui rúc như chúng
mày”.
Lông Trụi nhếch mép cười và nói:
“Mày cứ kêu to nữa đi. Chẳng có ai nghe thấy tiếng mày đâu. Hơn nữa,
lũ người sống dưới mặt trời nóng bỏng kia cũng chẳng ai chấp nhận mày.
Tao thấy mày là một thằng nhóc nên tao không cắn nát mày ra. Mày cứ
sống đi rồi mày sẽ hiểu mọi điều”.
Mói xong Lông Trụi lững thững bước đi. Trán Dô ngồi tựa vào tường,
nước mắt giàn giụa. Một cơn mưa mùa hạ ập đến. Mưa kéo dài rất lâu.
Không khí trong nhà kho trở nên mát mẻ. Trán Dô mệt quá nằm xuống nền
nhà. Bỗng Trán Dô nghe thấy tiếng mèo gào trên mái nhà. Trán Dô chợt
nhớ đến Mèo Cụt. Trán Dô chui qua một mảng tường thủng ra ngoài. Bầu
trời đầy mây đen trôi nhanh. Trăng sau mưa tỏa ánh sáng nhàn nhạt xuống
khu nhà. Và trên mái nhà, Trán Dô nhìn thấy Mèo Cụt đi lang thang và thi
thoảng dừng lại gào lên thảm thiết. Trán Dô cất tiếng gọi Mèo Cụt. Nhưng
Mèo Cụt không nghe thấy tiếng của Trán Dô. Tiếng Mèo Cụt trong đêm
trăng buồn bã vô cùng. Trán Dô thẫn thờ và vụt chạy về ngôi nhà. Trán Dô
muốn chạy đến bên ông già Tửu và cộng đồng những con búp bê gỗ xinh
đẹp. Đứng trước cửa ngôi nhà đã đóng chặt một hồi lâu, Trán Dô lê từng
bước về nhà kho. Trán Dô chui vào nhà kho và nằm xuống, Trán Dô nhắm
mắt nhưng không ngủ được.
https://thuviensach.vn
CHƯƠNG 4
Một đêm nữa lại đến trong cái nhà kho tối đen. Trán Dô buồn bã nằm
trên một chiếc chổi cũ. Suốt cả ngày hôm đó Trán Dô đứng trong nhà kho
nhìn ra ngoài qua bức tường thủng. Trán Dô thèm khát cuộc sống ở bên
ngoài nhà kho. Nhưng tất cả mọi người đều từ chối Trán Dô: ông già Tửu,
những con búp bê gỗ xinh đẹp và cả cậu bé cháu ông già Tửu tên là Nghĩa
nữa. Cũng giống như nhiều cậu bé ở thị xã Đông này, trước kia Nghĩa rất
yêu thích những con búp bê gỗ hiền lành và ngộ nghĩnh. Nhưng từ khi thị
xã tràn ngập bọn khủng bố làm bằng chất dẻo thì Nghĩa không còn nhớ đến
những con búp bê gỗ mà ông cậu ta làm ra. Trong ngăn kéo chiếc bàn học
của Nghĩa chứa đầy bọn khủng bố các loại. Cứ đi học về là Nghĩa cho bọn
khủng bố đấu võ với nhau. Trán Dô chưa một lần nào nói chuyện với
Nghĩa. Nhưng Trán Dô tin rằng Nghĩa sẽ chẳng thèm ngó mắt tới Trán Dô.
Đang nghĩ miên man bỗng Trán Dô nghe thấy những tiếng hát từ ngoài sân
vọng vào. Trán Dô vội ngồi dậy và đến bên tường thủng nhìn ra sân. Trán
Dô kinh hoàng nhận thấy một đàn chuột đông vô kể đang ngồi ngả nghiêng
giữa sân và hát:
Thế giới bóng tối là của chúng ta
Ánh trăng lạnh lẽo mới tuyệt làm sao
Chúng ta căm ghét mặt trời, căm ghét loài người
Chúng ta sẽ cắn nát tất cả
Chúng ta muốn thành phố này
Vĩnh viễn chìm trong bóng tối
Trở thành vương quốc của chúng ta
Ôi vương quốc bóng tối
Rộng ra... rộng ra... rộng ra
Chúng ta sẽ làm cho những đôi mắt thích nhìn ánh sáng
Trở thành những đôi mắt mù
Chúng ta thích những xác chết
Và thù ghét những bông hoa
Kẻ nào chống lại cuồng vọng của chúng ta
https://thuviensach.vn
Chúng ta sẽ cắn nát
Và chúng ta sẽ mang dịch hạch đến cho con người
Ôi dịch hạch, dịch hạch
Đấy là sức mạnh lớn nhất của chúng ta.
Bầy chuột vừa hát vừa bước đi chậm chạp vòng quanh nhau. Trán Dô
rùng mình. Giọng hát của bầy chuột nằng nặng. Một con chuột dừng lại
ngước nhìn con Lông Trụi và hỏi:
“Thưa đại vương, tại sao chúng ta lại không tấn công mặt trời? Bóng tối
thật quá ngắn ngủi. Chúng ta chưa kịp cắn xé và tàn phá hết thị xã này thị
mặt trời lại lên”.
Lông Trụi xoa xoa bụng, nhìn lên vầng trăng:
“Và chúng ta sẽ tiêu diệt tất cả. Nhưng trước khi tấn công mặt trời chúng
ta phải biến toàn thị xã này thành ổ dịch hạch của chúng ta. Các ngươi có
biết xứ sở bóng tối của chúng ta vừa có thêm một ai không?”.
Nghe Lông Trụi hỏi, bầy chuột nhao nhao:
“Ai vậy? Ai vậy?”.
Lông Trụi nói:
“Một thằng búp bê gỗ”.
Một con chuột băn khoăn hỏi:
“Nó đến xứ sở của chúng ta để làm gì? Đại vương hãy ra lệnh, chúng tôi
sẽ cắn gãy cổ nó ra”.
Lông Trụi thủng thẳng đáp:
“Nó bị lão già Tửu đuổi ra khỏi nhà. Ta đã rủ rê nó nhập vào xứ sở bóng
tối của chúng ta, nhưng nó đòi sống dưới ánh sáng mặt trời”.
Một con chuột khác quỳ xuống trước mặt Lông Trụi:
“Xin đại vương hãy ra lệnh. Chúng tôi sẽ kết liễu đời nó ngay bây giờ”.
Lông Trụi xua xua tay:
“Không được giết nó. Ta muốn biến nó thành nô lệ của ta. Ta căm thù
bọn búp bê gỗ xinh đẹp. Ta muốn chính nó quay lại tiêu diệt đồng loại của
nó. Những kẻ sống dưới mặt trời không muốn nó có mặt ở đó vì nó quá xấu
xí. Đến một ngày gần đây thôi, nó chẳng có nơi nào trú ngụ ngoài Vương
quốc bóng tối của chúng ta. Và nó sẽ chấp nhận Vương quốc bóng tối”.
https://thuviensach.vn
Nghe bầy chuột bàn tán, Trán Dô thấy máu trong người sôi lên. Trán Dô
lao ra sân về phía bầy chuột và thét lên:
“Ta sẽ tiêu diệt tất cả bầy chuột hôi hám và độc ác chúng mày”.
Những tên chuột vệ sĩ vây lấy Trán Dô. Chúng tung ra những cú đấm vào
mặt Trán Dô. Vừa đánh Trán Dô chúng vừa kêu rít lên. Trán Dô không làm
sao tránh được trận đòn của những tên chuột vệ sĩ. Chỉ sau mấy phút, Trán
Dô đã bị bọn chuột vệ sĩ của Lông Trụi đánh gục. Sau khi đánh gục Trán
Dô, bầy chuột đã đến giờ tấn công vào các ngôi nhà. Chúng bỏ Trán Dô
nằm sóng soài trên sân và biến vào bóng tối.
Khi Trán Dô tỉnh dậy đã thấy mình đang nằm trong góc nhà kho. Trán
Dô mở mắt và nhận ra Mèo Cụt đang ngồi im lặng bên cạnh. Mèo Cụt nhìn
Trán Dô, thở dài và nói:
“Tôi lang thang trong đêm và thấy cậu nằm trên sân, tôi đưa cậu về đây.
Cậu đừng động vào lũ chuột ấy, chúng độc ác lắm, mà sức cậu thì yếu”.
Trán Dô ngồi dậy hỏi:
“Vậy cứ để chúng nó muốn làm gì thì làm ư?”
Mèo Cụt thở dài. Trán Dô sờ vào những chiếc móng cứng và sắc của
Mèo Cụt và nói:
“Những chiếc móng của ông cứng lắm lũ chuột làm sao mà địch nổi”.
Mèo Cụt im lặng một lúc lâu mới cất tiếng buồn bã:
“Cậu nói đúng móng vuốt ta còn cứng và sắc lắm, còn dùng tốt lắm,
nhưng ý chí của ta đã suy sụp. Khi tinh thần trong con người suy sụp thì vũ
khí của anh ta trở nên vô dụng. Nhưng tôi tin sẽ có một hiệp sĩ xuất hiện và
tiêu diệt những tên độc ác trong bóng tối”.
Trán Dô vội vàng hỏi:
“Ai vậy? Chàng hiệp sĩ ấy ở đâu?”.
“Hiệp sĩ đó chính là cậu. Cậu là người có ý chí và biết căm thù bóng tối”.
Trán Dô ngơ ngác:
“Cháu ấy à? Cháu sẽ thành hiệp sĩ à?”.
Mèo Cụt đáp:
“Đúng. Cậu chính là chàng hiệp sĩ ấy. Bây giờ cậu là một thằng bé,
nhưng tôi tin cậu sẽ trở thành chàng hiệp sĩ”.
https://thuviensach.vn
Đêm ấy, Trán Dô thao thức mãi không ngủ được. Trán Dô nằm và suy
nghĩ mãi về câu nói của Mèo Cụt. Gần sáng Trán Dô ngủ thiếp đi. Trong
mơ Trán Dô thấy mình vụt lớn lên. Trán Dô mặc áo giáp trắng, cầm một
thanh gương tỏa những tia sáng, nhảy lên một con ngựa trắng và xông vào
xứ sở bóng tối. Và Trán Dô đã chiến thắng. Ông già Tửu chạy tới và ôm lấy
Trán Dô. Trán Dô thét lên gọi ông già Tửu.
Sau tiếng kêu ấy, Trán Dô tỉnh giấc. Trán Dô thấy mình đang nằm trong
nhà kho tối đen. Trán Dô nghe thấy xung quanh mình đầy nước tiếng huyên
náo. Trán Dô căng mắt nhìn. Một lúc sau Trán Dô nhận ra những kẻ ngự trị
bóng tối đang ăn uống linh đình. Xung quanh Lông Trụi là hàng trăm con
chuột lớn bé. Chúng đang ăn uống cùng những gì chúng vừa cướp được.
Cùng ăn uống với chúng là những con gián khoác lễ phục màu đen, những
con rết lừ lừ nhưng luôn chứa trong miệng một thứ nọc độc có thể giết chết
những kẻ khác, và cả một đám mây muỗi khổng lồ vừa bay lượn vừa hát
một bài hát thật kinh hãi:
Chúng ta bay liệng trong bầu trời đen
Chúng ta sẽ thèm hút máu bọn hai chân
Chúng ta sống bằng máu của kẻ khác
Không có máu chúng ta không tồn tại
Chúng ta là những con chim của bóng tối
Chúng ta căm ghét bồ câu
Những con bồ câu trắng bay trong nắng thật đáng ghét
Chúng ta căm thù bồ câu
Chúng ta căm thù bọn hai chân
Chúng ta sẽ hút kiệt máu của thế giới này.
Trán Dô cảm thấy cái thế giới bóng tối vô cùng khủng khiếp và chứa đầy
tội ác. Trán Dô lao như điên ra khỏi nhà kho. Trán Dô quyết định đi tìm ông
già Tửu.
CHƯƠNG 5
https://thuviensach.vn
Khi Trán Dô đến trước cửa ngôi nhà, Trán Dô nhận ra trong nhà đèn sáng
trưng. Giữa nhà kê một chiếc bàn gỗ cổ. Trên bàn bày la liệt bánh trái và
nước ngọt. Một chiếc bánh gatô ba tầng cắm những ngọn nến nhỏ cháy lung
linh. Ông già Tửu ngồi ở giữa. Xung quanh ông là những con búp bê gỗ to
nhỏ các loại. Trán Dô nhận ra chàng Thư Sinh và nàng Tóc Xoăn. Họ ăn
mặc đẹp đẽ. Trán Dô len lén đến sau chiếc cánh cửa. Ông già Tửu rót một
thứ nước màu mận chín vào từng chiếc cốc pha lê xinh đẹp cho những con
búp bê còn ông thì rót cho mình một cốc rượu. Ông già Tửu cầm cốc rượu
lên và nói từng tiếng một:
“Hôm nay là sinh nhật của Thư Sinh, ta nâng cốc chúc mừng cháu. Xin
tất cả hãy nâng cốc”.
Tất cả những con búp bê vui vẻ nâng cốc và nói: Chúc mừng sinh nhật.
Trán Dô hét vang lên: Chúc mừng sinh nhật. Sau tiếng hét của Trán Dô, ông
già Tửu và những con búp bê ngơ ngác. Rồi những con búp bê đồng loạt lên
tiếng: Ai nói thế nhỉ? Trán Dô chạy từ sau cánh cửa ra và nói to:
“Tôi đây, Trán Dô đây mà”.
Những con búp bê gỗ nhìn về phía Trán Dô. Nàng Tóc Xoăn ôm lấy cánh
tay ông già Tửu và kêu lên:
“Ôi, sợ quá, con Quỷ gỗ”
Chàng Thư Sinh chạy lại bên ông già Tửu nói:
“Ông ơi, con Quỷ gỗ đến kìa”.
Ông già Tửu cầm một cây nến bước đến soi lên mặt Trán Dô. Mặt Trán
Dô lấm lem bụi bặm trong nhà kho. Ông già Tửu nhìn Trán Dô một lúc lâu
rồi khẽ nói:
“Mày đúng là một con quỷ thật rồi”
“Không! - Trán Dô gào lên: - Cháu là con búp bê gỗ của ông. Cháu là
Trán Dô”.
Ông già Tửu dằn giọng:
“Cút đi, nếu mày không muốn tao chẻ ra từng mảnh nhỏ và tống vào bếp.
Mày không thấy những con búp bê xinh đẹp đang sợ run lên đấy à. Đi đi và
đừng bao giờ trở lại thế giới của những con người xinh đẹp. Mày có thấy ai
https://thuviensach.vn
xấu xí như mày không. Tao đã nói rồi, chỗ của mày là cái nhà kho tối tăm
và ẩm mốc ấy”.
Ông già Tửu nói xong quay trở lại ghế ngồi và rót nước cho những con
búp bê gỗ. Ông già Tửu nói:
“Uống đi các cháu. Đừng sợ. Con quỷ con ấy không làm gì được các
cháu đâu”.
Nghe ông già Tửu nói vậy, Trán Dô quay người, bỏ chạy. Trán Dô băng
qua sân lao vào khu vườn. Trán Dô bước đến một gốc cây và ngồi xuống.
Trán Dô ngửa mặt lên trời, mặt đầm đìa nước mắt. Cái cây bỗng cất tiếng từ
vòm lá vọng xuống:
“Không được khóc, chàng trai”
Trán Dô lau nước mắt và hỏi:
“Ai đang nói với tôi vậy?”
“Ta đây, ta là cái cây con đang ngồi tựa lưng vào đó. Con có biết con sinh
ra từ đâu không?”
“Tôi không cần biết nữa”.
“Con là một chàng trai búp bê gỗ và con sinh ra từ một cái cây”. - Cái
cây rì rào nói.
Trán Dô đứng dậy, ngước nhìn vòm lá lớn từ trên lưng trời và hỏi:
“Nếu con sinh ra từ cây, hãy cho con trở về với cây. Con muốn là cây.
Con không muốn làm một thằng búp bê gỗ”.
Cái cây nói:
“Con đã trở thành một chàng trai búp bê gỗ, nhưng con vẫn mang trong
mình nguồn gốc của cây. Bản lĩnh của những cái cây thật cao cả và dũng
cảm. Con hãy xứng đáng với nguồn cội của con. Hãy trở về cái nhà kho tối
đen ấy. Rồi từ đó con sẽ tìm thấy thế giới ánh sáng của con. Đi đi, con trai
yêu dấu của ta. Chẳng lẽ con lại là chàng trai hèn yếu hay sao?”.
Trán Dô lắng nghe tiếng thì thầm ấm áp của cái cây vọng xuống. Trán Dô
lau nước mắt và bước về phía nhà kho.
Trong nhà kho tỏa ra một thứ ánh sáng lành lạnh. Trán Dô bước vào và
nhận thấy nhà kho chen chúc những chuột, gián, rết, nhện, muỗi và hàng
trăm những ngọn đèn nhấp nháy. Một lúc lâu, Trán Dô mới nhận ra những
https://thuviensach.vn
ngọn đèn lạnh lẽo kia là bầy đom đóm. Một con gián khoác bộ lễ phục là
thẳng ly đến trước Trán Dô cúi chào kiểu cách:
“Xin mời quý ngài ngồi vào chỗ của mình, tất cả đang chờ ngài để bắt
đầu đại tiệc”.
Trán Dô thấy thức ăn, đồ uống bầy la liệt trong nhà kho với đầy đủ các
món ăn như chuối, lạc, ngô, cơm nguội, một chiếc bánh mì nham nhở vết
gặm một khúc cá rán thò ra những chiếc xương nhọn, một miếng bánh gatô
dính đầy bụi, một cái cánh gà, mấy quả trứng, những chiếc kẹo bọc giấy
màu sặc sỡ và nhiều thứ khác. Lúc đó Trán Dô lại nhớ đến ngôi nhà và bữa
tiệc sinh nhật chàng Thư Sinh do ông già Tửu tổ chức.
“Thế này là thế nào?” - Trán Dô hỏi.
Con gián cúi đầu đáp:
“Hôm nay, đại vương Lông Trụi, con người cao quý nhất của Vương
quốc bóng tối mở tiệc để chào đón ngài”.
Trán Dô cau mặt:
“Ta không phải là bạn của các ngươi. Hãy nói với thằng Lông Trụi như
thế”.
Con gián vẫn cúi đầu trước Trán Dô và nói:
“Thưa Hiệp sĩ Trán Dô kính mến, dù ngài không chấp nhận Vương quốc
bóng tối của chúng tôi, nhưng với lòng kính trọng ngài, Đại vương Lông
Trụi đã mở đại tiệc để tỏ lòng ngưỡng mộ ngài”.
Trán Dô hỏi:
“Sao ngươi lại gọi ta là Hiệp sĩ?”.
Con gián xoa xoa tay nói:
“Bởi Vương quốc bóng tối chúng tôi thấy ngài oai phong và có ý chí phi
thường, khác hẳn những con búp b...
Mục lục
Thông tin ebook
PHẦN I
Chương 1
Chuong 2
Chuong 3
Chuong 4
Chuong 5
PHẦN II
Chuong 6
Chuong 7
Chuong 8
Chuong 9
Chuong 10
PHẦN III
Chuong 11
Chuong 12
Chuong 14
Chuong 15
PHẦN IV
Chuong 16
Chuong 17
Chuong 18
Chuong 19
LỜI KẾT
https://thuviensach.vn
Thông tin eBook
Con quỷ gỗ
Tác giả: Nguyễn Quang Thiều
Thể loại: Truyện Thiếu Nhi
Xuất bản: Kim Đồng
Soát lỗi, hiệu đính, tạo eBook: nguyenthanhcuibap
Tạo bìa: rockyou
Nguồn: Kilopad
****&&&****
Lời mở đầu
Cậu búp bê Trán Dô với tâm hồn trong sáng và trái tim tràn ngập yêu
thương nhưng lại bị cộng đồng búp bê xua đuổi, chỉ vì cậu có một gương
mặt xấu xí. Cậu rơi vào tuyệt vọng. Cậu đi theo những kẻ độc ác trong Thế
Giới Bóng Tối. Nhưng cuối cùng cậu cũng thức tỉnh.
Chỉ có điều, lúc Trán Dô muốn chiến đấu chống lại những kẻ độc ác
cũng là lúc Thế Giới Bóng Tối bắt đầu thả những quả bom dịch hạch xuống
toàn thị xã.
Chỉ còn một đêm nữa, thị xã sẽ bị tan tành, hay quả bom sự sống sẽ đánh
bại hắc ám...?
Cuộc phiêu lưu bắt đầu từ giây phút Trán Dô ra đời...
Đôi dòng về tác giả:
https://thuviensach.vn
Nguyễn Quang Thiều (sinh năm 1957 tại Ứng Hòa, Hà Tây) là một nhà
thơ hiện đại của Việt Nam, ngoài lĩnh vực chính thơ ca tạo nên tên tuổi, ông
còn là một nhà văn với các thể loại tiểu thuyết, truyện ngắn, bút ký và tham
gia vào lĩnh vực báo chí. Ông vào làm việc tại báo Văn nghệ từ năm 1992
và rời khỏi đây năm 2007. Ông hiện nay là Phó Chủ tịch Hội nhà văn Việt
Nam.
Đến nay, Nguyễn Quang Thiều đã xuất bản 7 tập thơ, 15 tập văn xuôi và
3 tập sách dịch. Tập thơ mới nhất của ông, Cây ánh sáng - NXB Hội Nhà
văn 2009 đang thu hút sự chú của dư luận và giới phê bình.
Tiểu thuyết Kẻ ám sát cánh đồng được hãng phim truyền hình Việt Nam
dựng thành bộ phim Chuyện làng Nhô phát sóng phổ biến trên VTV trong
những năm 1998.
Ông được coi là người cùng với nhà văn, trung tướng công an Hữu Ước
sáng lập nên hai tờ báo tương đối phổ biến ở Việt Nam hiện nay là tờ An
ninh thế giới cuối tháng và Cảnh sát toàn cầu.
Ngoài giải thưởng Hội Nhà Văn Việt Nam năm 1993, giải A cho tập
thơ Sự mất ngủ của lửa, Nguyễn Quang Thiều còn nhận được hơn 20 giải
thưởng văn học khác trong và ngoài nước.
******&&******
PHẦN I
CHƯƠNG 1
Ngày Trán Dô sinh ra là một ngày không may mắn. Nhưng là ai? Trước
hết tôi phải nói cho các bạn về Trán Dô. Trán Dô không phải là một con
người, mà chỉ là một chú búp bê gỗ trong xưởng làm đồ chơi thủ công của
ông già Tửu. Thoạt đầu các bạn có thể nghĩ câu chuyện này hình như đã
nghe ở đâu rồi đấy nhưng tôi cam đoan với các bạn rằng: Câu chuyện về
Trán Dô chỉ có tôi biết mà thôi và bây giờ tôi kể cho các bạn. Ông Tửu là
https://thuviensach.vn
người chuyên làm các con búp bê gỗ nổi tiếng ở thị xã Đông. Trong ngôi
nhà cổ của ông Tửu do ông bà để lại có những con búp bê đã được làm từ
lúc nào chẳng rõ. Bởi sống quá lâu cùng với người nên những con búp bê
đó hiểu và nói được tiếng người. Vào buổi tối, khi mọi người trong nhà đã
ngủ say thì những con búp bê bắt đầu trò chuyện với nhau. Chúng đi lại
nhộn nhịp trong nhà. Ông Tửu đã nhìn thấy những con búp bê đi lại và đùa
nghịch, nhưng ông vẫn nghĩ là do ông mê ngủ. Điều đó chỉ làm cho ông yêu
thích những con búp bê gỗ thêm mà thôi. Nhưng rồi ngày tháng trôi đi, ông
Tửu trở nên gắn bó với những con búp bê như những người thân trong gia
đình ông. Hàng ngày từ sớm đến tối mịt, ông say sưa làm những con búp bê
gỗ và bày bán. Mỗi lần bán một con búp bê nào, ông đều nói với nó: Thiên
hạ rộng lớn lắm, hãy đi để mà biết.
Nhưng rồi mọi điều bỗng thay đổi. Một buổi sáng tỉnh dậy, ông giật mình
thấy thị xã tràn ngập những kẻ quái dị. Đó là những tên khủng bố bằng chất
dẻo. Bọn buôn bán hàng từ biên giới đã bí mật đưa chúng về thị xã. Chỉ
mấy ngày sau, những kẻ quái dị đã chiếm lĩnh toàn bộ các cửa hiệu thị xã.
Lũ trẻ con thị trấn hân hoan đón chào những kẻ lạ mặt và quên dần những
con búp bê trong cửa hàng ông Tửu. Và thị xã Đông thường xuyên nổ ra
những trận đấu súng của những tên khủng bố rôbốt ấy. Đôi khi, chúng ngồi
trên những chiếc xe tăng có gắn tên lửa phóng ầm ầm trong những ngõ phố.
Đi theo những chiếc xe tăng là đám trẻ nghỉ hè tung hô với gương mặt vốn
ngây thơ giờ trở nên hùng hổ và đầy thách thức. Đôi khi cũng có một hai
đứa trẻ ghé qua cửa hiệu búp bê gỗ của ông. Ông Tửu như người ngủ gật
choàng tỉnh. Ông say sưa giới thiệu với lũ trẻ về những con búp bê gỗ mới
ra đời của ông. Nhưng bọn trẻ hoặc thờ ơ hoặc bĩu môi nói: Bọn này làm
sao đánh được với Hiệp sĩ Mặt Đen. Thế Hiệp sĩ Mặt Đen là ai mà đối với
lũ trẻ lại ghê gớm thế? Hiệp sĩ Mặt Đen là một gã rôbốt làm bằng nhựa
cứng che mặt bằng mặt nạ đen. Hiệp sĩ Mặt Đen lúc nào cũng lăm lăm
trong tay một khẩu súng phun lửa tối tân có thể tàn sát hàng loạt. Hiệp sĩ
Mặt Đen là cái tên do bọn trẻ đặt cho gã rôbốt này. Nghe bọn trẻ nói vậy,
ông Tửu buồn bã vô cùng. Ông Tửu trở nên ít nói và uống rượu suốt ngày.
Có lần ông đã thấy một cậu búp bê gỗ xinh đẹp do ông làm ra đứng khóc
https://thuviensach.vn
thút thít trong mưa gió trên hè phố ngổn ngang những thùng giấy và vỏ đồ
hộp. Con búp bê gỗ đó đã bị cậu chủ của nó biến thành nạn nhân của những
tên khủng bố làm bằng chất dẻo. Ông ôm cậu búp bê gỗ đáng thương ấy về
nhà. Và ông buồn quá sinh ra ốm gần một tháng trời. Một năm sau, ông
quyết định bỏ nghề làm búp bê gỗ thủ công gia truyền. Một hôm, trong khi
dọn dẹp nhà cửa, ông thấy một khúc gỗ. Đây là khúc gỗ ông Tửu cắt từ
trước để làm những con búp bê. Ông vứt khúc gỗ đi. Gần sáng hôm đó, ông
Tửu tỉnh giấc. Ông dò dẫm đi ra sân và vấp chân vào khúc gỗ ấy. Ông cầm
khúc gỗ lên, miệng lẩm bẩm: “Quái lạ, mình đã vứt khúc gỗ này vào bếp
rồi kia mà”. Nói xong ông bỏ khúc gỗ vào hiên nhà. Trong giấc ngủ một
ông búp bê già gần trăm tuổi đến trước ông và nói: “Một con người gỗ sẽ ra
đời”. Ông Tửu bực bội bảo: “Thị xã tràn ngập bọn khủng bố bằng chất
dẻo. Một thằng bé gỗ ra đời chẳng có chỗ nào mà sống”. Ông búp bê già
gần trăm tuổi lại nói: “Chính vì thế nó phải ra đời. Nó sẽ trở thành một
chàng trai, một hiệp sĩ để bảo vệ thị xã. Đấy là nhiệm vụ vinh quang của
ông. Ông Tửu chua chát bảo: “Có ai thèm để ý đến những con búp bê gỗ
của tôi nữa đâu. Bọn trẻ đã quên tôi lâu rồi”. Sớm hôm sau ông Tửu tỉnh
giấc. Và ông lấy làm ngạc nhiên thấy khúc gỗ nằm ngay trước bậc cửa. Ông
ngắm nghía khúc gỗ. Ông quyết định làm con búp bê cuối cùng. Với nỗi
buồn bực và chán nản, ông đã làm ra một con búp bê không giống những
con búp bê ông làm trước kia. Con búp bê cuối cùng có một cái trán dô,
một đôi mắt xếch và một cái mũi tẹt. Khi ngắm nhìn con búp bê, ông vô
cùng buồn bực và đâm ghét con búp bê đó. Ông nhìn Trán Dô và nghĩ: “Tại
sao mình có thể làm ra một thằng người gỗ xấu xí đến thế nhỉ? Thế này mà
trở thành hiệp sĩ à? Trông cứ như một con quỷ”. Sau đó, ông liền vứt Trán
Dô vào trong nhà kho chứa đồ nghề cùng những vật dụng đã từ lâu không
dùng tới nữa. Và cũng bắt đầu từ ngày đó, cuộc đời của Trán Dô trở thành
một câu chuyện ly kỳ. Tôi thực sự đã chứng kiến cuộc đời của Trán Dô. Tôi
nói vậy có thể các bạn khó tin. Nhưng nếu một đêm tỉnh giấc, các bạn hãy
đến nơi để con búp bê của mình. Các bạn hãy ngắm nhìn con búp bê một
lúc lâu. Các bạn sẽ thấy con búp bê chớp mắt. Các bạn hãy trò chuyện với
con búp bê thử xem. Tôi cam đoan với các bạn rằng các bạn sẽ nghe thấy
https://thuviensach.vn
tiếng con búp bê nói với các bạn một điều gì đó. Nhưng thôi, trước khi tin
vào điều đó, các bạn hãy cùng tôi xem Trán Dô bắt đầu cuộc đời của mình
trong cái nhà kho tối đen như thế nào.
CHƯƠNG 2
Trán Dô tỉnh dậy lúc nửa đêm. Xung quanh Trán Dô ngổn ngang những
búa, kìm, cưa, đục... Trán Dô dụi mắt nhìn trong bóng tối và cất tiếng:
“Sao mình lại ở đây nhỉ?”.
“Cậu đã bị ông già Tửu vứt vào đây!”.
Giọng nói buồn cất lên từ bóng tối. Trán Dô căng mắt nhìn và hỏi:
“Ông là ai vậy?”.
“Tôi là Mèo Cụt đây!”.
“Ông là Mèo Cụt à? Tại sao tên ông lại là Mèo Cụt?”.
Mèo Cụt bước từng bước uể oải đến bên Trán Dô:
“Tôi bị cụt đuôi nên người ta gọi tôi là Mèo Cụt”.
Trán Dô reo lên:
“Ông Tửu làm thiếu cái đuôi của ông phải không?”.
Mèo Cụt bật cười:
“Không, không phải thế. Tôi không phải là con mèo bằng gỗ. Tôi được
ông Tửu mua từ chợ về để bắt chuột. Một lần đánh nhau với lũ chuột trụi
lông, tôi bị chúng cắn cụt đuôi. Và lũ trẻ gọi tôi là Mèo Cụt. Mỗi lần nghe
người khác gọi tôi bằng cái tên ấy, lòng tôi đau đớn vô cùng. Mặc dù tôi đã
tiêu diệt hàng trăm con chuột. Nhưng bây giờ tôi già rồi...”.
Mèo Cụt nói và thở dài. Ngay lúc đó một con chuột trụi lông lừ đừ bước
đến. Con chuột trụi lông chỉ sống trong bóng tối. Thế giới bóng tối gọi hắn
bằng một cái tên gớm ghiếc: Lông Trụi. Trăng hạ tuần đã lên chiếu những
tia sáng nhàn nhạt vào góc nhà kho. Lúc này Trán Dô nhìn thấy mọi vật
xung quanh. Lông Trụi bước đến trước Mèo Cụt và hỏi:
“Lão Mèo Cụt già nua kia, ngươi vừa nói gì đến chúng tao thế?”.
Mèo Cụt không nói gì, ngồi im lặng. Lông Trụi vuốt vuốt những sợi râu
lưa thưa đã bạc phếch và nói bằng giọng khàn khàn:
https://thuviensach.vn
“Biết điều thì câm mồm đi, chúng tao tha cắn nát ngươi ra là may rồi”.
Thấy Lông Trụi dọa dẫm Mèo Cụt, Trán Dô vô cùng ngạc nhiên:
“Này thằng chuột! - Trán Dô cất tiếng: - Mày không biết đây là ai à?”.
Nghe Trán Dô nói, Lông Trụi rú lên cười, cái bụng tròn của nó rung lên.
Cười xong, nó bước lại xoa đầu Trán Dô và nói:
“Mày là một thằng nhóc ngây ngô. Đây là một con mèo, nhưng là một
con mèo già yếu chẳng làm được trò trống gì nữa. Chúng tao để cho lão
sống mà nhìn chúng tao tung hoành trong ngôi nhà này. Chẳng có ai cần
đến lão ta nữa. Lão ta đã trở thành một con mèo hoang rồi. Thời của lão
mèo đã hết. Bây giờ chúng tao làm chủ vương quốc bóng tối này”.
Nói xong Lông Trụi lại cười khả ố. Trán Dô tức không chịu được liền
nhảy tới đấm cho con chuột một quả. Nhưng Lông Trụi nhanh hơn, tát Trán
Dô một cái như trời giáng. Trán Dô ngã vật xuống. Lông Trụi quả là một
tên chuột dày dạn kinh nghiệm chinh chiến. Trên người nó đầy những vết
sẹo bởi những trận đánh nhau với mèo và với những con chuột khác. Nhìn
Trán Dô nằm sóng soài trên nền nhà kho, Lông Trụi phủi tay. Và trước khi
bỏ đi, Lông Trụi đe dọa Trán Dô:
“Mày đừng có quên cái tát vừa rồi. Lần sau còn nói láo, tao bẻ gãy cổ
mày ra”.
Sau khi Lông Trụi đi, Mèo Cụt đến xoa bóp vết thương trên mặt Trán Dô.
Trán Dô tức quá òa khóc. Khóc xong, Trán Dô nói:
“Vì sao ông lại sợ thằng Lông Trụi đến thế?”.
Mèo Cụt buồn bã:
“Không phải ta sợ nó mà là ta chán cuộc sống của ta. Ông già Tửu cũng
chán ta lắm rồi. Hơn nữa, loài mèo chúng ta bây giờ trở thành mục tiêu săn
bắn của con người. Họ biến chúng ta thành nước món ăn trong vô số các
nhà hàng”.
Trán Dô băn khoăn:
“Chúng ta hãy nói cho ông Tửu biết về lũ chuột này mới được. Không
thể để cho chúng muốn làm gì thì làm”.
Mèo Cụt thở dài:
https://thuviensach.vn
“Ông chủ của chúng ta bây giờ suốt ngày say rượu, chẳng để ý đến gì
nữa đâu. Hơn nữa tôi thấy ông chủ không thích cậu”.
Trán Dô đứng phắt dậy:
“Tại sao ông Tửu lại không thích cháu?”.
“Ông ấy chê cậu xấu xí”.
“Nhưng ông ấy sinh ra cháu cơ mà?”.
Mèo Cụt lại thở dài:
“Biết vậy, biết vậy, cậu còn trẻ quá, cậu chưa hiểu được”.
“Cháu phải đi gặp ông ấy - Trán Dô tỏ thái độ cương quyết - Cháu bắt
ông Tửu phải trừng trị lũ chuột, phải chăm sóc ông vì ông đã già rồi, và
phải nói cho cháu biết vì sao ông ấy không thích cháu”.
Mèo Cụt nói:
“Cậu cứ đi đi, nếu có gì thì về đây với tôi. Những người như chúng ta dễ
thông cảm cho nhau”.
Trán Dô chào từ biệt Mèo Cụt và đi tìm ông Tửu. Trán Dô phải vất vả
lắm mới ra khỏi nhà kho ngổn ngang những dụng cụ hỏng.
CHƯƠNG 3
Trán Dô bước ra sân. Chiếc sân gạch rộng mênh mông mờ mờ ánh trăng.
Ngôi nhà vẫn sáng đèn. Trán Dô rảo bước về phía cửa mở. Trán Dô nép
mình vào cánh cửa nhìn vào bên trong. Ngôi nhà im ắng. Ông Tửu không
có nhà. Từ khi ông bỏ nghề làm búp bê gỗ, cứ tối đến ông lại mò ra phố
uống rượu, khuya mới trở về nhà. Chỉ có ngọn đèn treo lơ lửng giữa nhà tỏa
ra ánh sáng vàng đục. Trán Dô trèo qua bậc cửa bước vào nhà. Trán Dô ngơ
ngác nhìn xung quanh. Trán Dô phát hiện một chiếc tủ kính để ở góc nhà.
Trong chiếc tủ kính là một đám đông búp bê gỗ đang thì thầm với nhau.
Trán Dô vui mừng chạy lại và cất tiếng:
“Chào các bạn!”.
Những con búp bê ngừng nói chuyện nhìn ra và cùng hỏi:
“Ai vừa nói ấy nhỉ?”.
Trán Dô huơ huơ hai bàn tay.
https://thuviensach.vn
“Tôi đây mà. Tôi là Trán Dô đây!”.
Những con búp bê gỗ lại hỏi:
“Ai thế? Ở đâu mà chúng tôi chẳng nhìn thấy gì cả?”.
Bởi vì chiếc tủ cao quá, cho nên những con búp bê gỗ không nhìn thấy
Trán Dô. Trán Dô suy nghĩ một lúc rồi kê chiếc ghế vào trèo lên. Khi Trán
Dô leo lên được mặt ghế thì tất cả những con búp bê gỗ trong tủ ồ lên. Trán
Dô nhìn thấy nhiều búp bê gỗ quá. Trán Dô mừng rỡ kêu lên: “Chào các
bạn. Tôi là Trán Dô”. Một chàng búp bê gỗ người dong dỏng cao, tóc chải
bồng, đeo một cặp kính cận, vẻ mặt lúc nào cũng nghiêm trọng mà mọi
người trong nhà đều gọi với cái tên: Chàng Thư Sinh, nhìn Trán Dô một lúc
lâu và nói:
“Chúng tôi biết cậu rồi!”.
“Làm sao mà các bạn biết tôi. Tôi chưa gặp các bạn bao giờ cơ mà?”.
Nghe Trán Dô nói xong, những con búp bê gỗ phá lên cười:
Trán Dô ngơ ngác hỏi:
“Sao lại cười tôi?”.
Chàng Thư Sinh e hèm và nói:
“Có chuyện gì ở trong ngôi nhà này mà chúng tôi không biết chứ”.
Những con búp bê gỗ lại cười.
Chàng Thư Sinh bỏ cặp kính cận ra lau và đủng đỉnh nói:
“Ông già Tửu say rượu suốt ngày. Trong lúc sau ông nói hết mọi chuyện
và thế là chúng tôi nghe được. Cậu là con búp bê gỗ được sinh ra sau cùng.
Lẽ ra cậu phải gọi chúng tôi là anh, là chị. Nhưng không quan trọng. Vì ông
già Tửu coi như không có cậu trên đời này”.
Trán Dô kêu lên:
“Tại sao lại không có tôi trên đời này?” Tôi đang đứng trước các bạn đây.
Tên tôi là Trán Dô”.
Nghe Trán Dô nói vậy, những con búp bê gỗ lại cười phá lên. Chúng cười
mãi tưởng không thể nào ngừng lại được.
Một chàng búp bê gỗ tóc xoăn trong bộ áo váy diêm dúa bước đến sát
mép cửa tủ. Người ta gọi nàng là Tóc Xoăn vì nàng luôn luôn uốn sấy cho
mái tóc của mình xoăn tít. Nàng vươn cái cổ bé và dài như một chiếc bút
https://thuviensach.vn
chì nhìn về phía Trán Dô, rồi che tay lên miệng cười rinh rích. Mãi sau nàng
nói:
“Khi làm ra cậu, ông già Tửu đã vô cùng bực tức vì ma xui quỷ khiến thế
nào mà cậu lại xấu xí như thế cơ chứ”.
Trán Dô gào lên:
“Tôi mà xấu à?”.
Nàng Tóc Xoăn thẽ thọt nói:
“Xấu quá đi chứ. Trán Dô này, mũi hếch này, mà lại lùn nữa chứ... Thật
chẳng ra làm sao. Cậu nhìn chúng tôi đây này. Xinh đẹp làm sao. Chẳng thế
mà ông già Tửu có cho chúng tôi đi xa đâu. Ông giữ chúng tôi lại để khi có
khách đến chơi thì mang chúng tôi ra khoe với khách. Chúng tôi là niềm
kiêu hãnh của ông già Tửu. Ngôi nhà này là thế giới của những người đẹp.
Ông Tửu không cho cậu ở đây đâu”.
Nghe nàng Tóc Xoăn nói vậy, Trán Dô giận tái mặt. Vừa lúc đó có tiếng
chân ông già Tửu bước vào. Trán Dô vội đu mình từ trên ghế xuống đất.
Ông già Tửu đi liêu xiêu từng bước một đến chiếc ghế và ngồi xuống. Trán
Dô vội bước đến trước mặt ông và cất tiếng chào:
“Cháu chào ông ạ!”.
Ông già Tửu giương đôi mắt đeo kính nhìn Trán Dô. Vẻ mặt ông thoáng
ngạc nhiên. Ông phẩy nhẹ tay và nói:
“Mày đến đây làm gì, đi đi!”.
Trán Dô bước gần ông già Tửu hơn nữa và nói:
“Cháu là Trán Dô đây, ông ạ”.
Ông già Tửu tỏ vẻ rất khó chịu:
“Biết rồi, biết rồi. Tao đã để mày ở trong nhà kho sao mày lại mò về
đây”.
“Cháu không thể ở trong nhà kho được. Trán Dô nói như sắp khóc Trong đó tối lắm và toàn bọn chuột.
“Nhưng tao không muốn nhìn thấy mày ở đây. Mày phải trở về nhà kho
của mày. Đừng làm tao nổi giận, tao ném mày vào bếp lửa đấy!”.
“Ông cho cháu ở lại đây như các bạn ấy!”.
Ông già Tửu tròn mắt nhìn Trán Dô:
https://thuviensach.vn
“Các bạn nào?”.
“Các bạn búp bê gỗ ở trong tủ đấy”.
“Á à... - Ông già Tửu khẽ kêu lên - Thằng quỷ này ghê thật. Nhưng đấy
là những con búp bê gỗ xinh đẹp, cứ như tiên cả. Còn mày chả khác gì một
con quỷ. Mà có lẽ không phải tao làm ra mày, chắc là ma quỷ làm ra mày
thì mày mới xấu xí và giống như một con quỷ”.
Ông già Tửu nói đến đó thì Trán Dô òa khóc. Trán Dô nức nở mãi không
thôi. Ông già Tửu rót một chén rượu ngửa cổ uống rồi gắt:
“Đừng làm điếc tai tao. Mày đi đi”
Trán Dô cầm tay ông già Tửu nói như van xin:
“Ông ơi, ông cho cháu ở lại đây với ông với các bạn búp bê gỗ của
cháu”.
Ông già Tửu bĩu môi:
“Chẳng đứa nào chịu nhận mày làm bạn đâu!”.
Nói xong ông quay về phía tủ đựng những con búp bê gỗ mỹ miều và
hỏi:
“Có đứa nào nhận thằng này làm bạn không?”.
Chàng Thư Sinh thủng thẳng:
“Đấy đâu phải là một con búp bê. Đấy chỉ là một con quỷ con”.
Nàng Tóc Xoăn nói theo:
“Chỉ nghĩ tới lúc phải ngồi bên cạnh một đứa xấu xí như thế tôi đã thấy
ghê cả người”.
Ông già Tửu ngửa cổ cười khoái trá:
“Đấy nhé, có ai muốn chơi với mày đâu. Thôi đi đi”.
Trán Dô khóc và nói:
“Họ nói không đúng. Cháu là Trán Dô. Ông cho cháu ở lại đây. Cháu sợ
cái nhà kho tối đen ấy lắm”.
Ông già Tửu bỗng nổi giận đùng đùng. Ông tóm cổ Trán Dô và đi xuống
nhà kho. Ông ném Trán Dô vào trong chiếc nhà kho tối om.
Trán Dô nằm trên nền kho ẩm mốc và hôi hám. Trán Dô khóc rất lâu. Rồi
Trán Dô ngửi thấy mùi tanh tưởi xộc vào mũi. Lông Trụi bước đến bên Trán
Dô và cười khùng khục:
https://thuviensach.vn
“Thế nào, bị lão già ấy đánh cho một trận nhừ xương chứ gì. Tao bảo thật
nhé: mày ở lại đây. Tao sẽ cho mày nhập vào thế giới của chúng tao. Chúng
tao chẳng phải làm gì mà vẫn ăn uống sung sướng”.
“Câm mồm đi. Lũ chuột chúng mày chỉ là một lũ ăn cướp. Chúng mày
suốt đời chỉ sống trong bóng tối”.
“Bóng tối là thế giới của chúng tao. - Lông Trụi nói và đi lại vênh vang. Mày chưa quen đấy thôi. Khi quen rồi, mày mới thấy bóng tối lý tưởng đến
nhường nào”.
Trán Dô lại thét to hơn:
“Tao sinh ra để sống dưới mặt trời, chứ không phải chui rúc như chúng
mày”.
Lông Trụi nhếch mép cười và nói:
“Mày cứ kêu to nữa đi. Chẳng có ai nghe thấy tiếng mày đâu. Hơn nữa,
lũ người sống dưới mặt trời nóng bỏng kia cũng chẳng ai chấp nhận mày.
Tao thấy mày là một thằng nhóc nên tao không cắn nát mày ra. Mày cứ
sống đi rồi mày sẽ hiểu mọi điều”.
Mói xong Lông Trụi lững thững bước đi. Trán Dô ngồi tựa vào tường,
nước mắt giàn giụa. Một cơn mưa mùa hạ ập đến. Mưa kéo dài rất lâu.
Không khí trong nhà kho trở nên mát mẻ. Trán Dô mệt quá nằm xuống nền
nhà. Bỗng Trán Dô nghe thấy tiếng mèo gào trên mái nhà. Trán Dô chợt
nhớ đến Mèo Cụt. Trán Dô chui qua một mảng tường thủng ra ngoài. Bầu
trời đầy mây đen trôi nhanh. Trăng sau mưa tỏa ánh sáng nhàn nhạt xuống
khu nhà. Và trên mái nhà, Trán Dô nhìn thấy Mèo Cụt đi lang thang và thi
thoảng dừng lại gào lên thảm thiết. Trán Dô cất tiếng gọi Mèo Cụt. Nhưng
Mèo Cụt không nghe thấy tiếng của Trán Dô. Tiếng Mèo Cụt trong đêm
trăng buồn bã vô cùng. Trán Dô thẫn thờ và vụt chạy về ngôi nhà. Trán Dô
muốn chạy đến bên ông già Tửu và cộng đồng những con búp bê gỗ xinh
đẹp. Đứng trước cửa ngôi nhà đã đóng chặt một hồi lâu, Trán Dô lê từng
bước về nhà kho. Trán Dô chui vào nhà kho và nằm xuống, Trán Dô nhắm
mắt nhưng không ngủ được.
https://thuviensach.vn
CHƯƠNG 4
Một đêm nữa lại đến trong cái nhà kho tối đen. Trán Dô buồn bã nằm
trên một chiếc chổi cũ. Suốt cả ngày hôm đó Trán Dô đứng trong nhà kho
nhìn ra ngoài qua bức tường thủng. Trán Dô thèm khát cuộc sống ở bên
ngoài nhà kho. Nhưng tất cả mọi người đều từ chối Trán Dô: ông già Tửu,
những con búp bê gỗ xinh đẹp và cả cậu bé cháu ông già Tửu tên là Nghĩa
nữa. Cũng giống như nhiều cậu bé ở thị xã Đông này, trước kia Nghĩa rất
yêu thích những con búp bê gỗ hiền lành và ngộ nghĩnh. Nhưng từ khi thị
xã tràn ngập bọn khủng bố làm bằng chất dẻo thì Nghĩa không còn nhớ đến
những con búp bê gỗ mà ông cậu ta làm ra. Trong ngăn kéo chiếc bàn học
của Nghĩa chứa đầy bọn khủng bố các loại. Cứ đi học về là Nghĩa cho bọn
khủng bố đấu võ với nhau. Trán Dô chưa một lần nào nói chuyện với
Nghĩa. Nhưng Trán Dô tin rằng Nghĩa sẽ chẳng thèm ngó mắt tới Trán Dô.
Đang nghĩ miên man bỗng Trán Dô nghe thấy những tiếng hát từ ngoài sân
vọng vào. Trán Dô vội ngồi dậy và đến bên tường thủng nhìn ra sân. Trán
Dô kinh hoàng nhận thấy một đàn chuột đông vô kể đang ngồi ngả nghiêng
giữa sân và hát:
Thế giới bóng tối là của chúng ta
Ánh trăng lạnh lẽo mới tuyệt làm sao
Chúng ta căm ghét mặt trời, căm ghét loài người
Chúng ta sẽ cắn nát tất cả
Chúng ta muốn thành phố này
Vĩnh viễn chìm trong bóng tối
Trở thành vương quốc của chúng ta
Ôi vương quốc bóng tối
Rộng ra... rộng ra... rộng ra
Chúng ta sẽ làm cho những đôi mắt thích nhìn ánh sáng
Trở thành những đôi mắt mù
Chúng ta thích những xác chết
Và thù ghét những bông hoa
Kẻ nào chống lại cuồng vọng của chúng ta
https://thuviensach.vn
Chúng ta sẽ cắn nát
Và chúng ta sẽ mang dịch hạch đến cho con người
Ôi dịch hạch, dịch hạch
Đấy là sức mạnh lớn nhất của chúng ta.
Bầy chuột vừa hát vừa bước đi chậm chạp vòng quanh nhau. Trán Dô
rùng mình. Giọng hát của bầy chuột nằng nặng. Một con chuột dừng lại
ngước nhìn con Lông Trụi và hỏi:
“Thưa đại vương, tại sao chúng ta lại không tấn công mặt trời? Bóng tối
thật quá ngắn ngủi. Chúng ta chưa kịp cắn xé và tàn phá hết thị xã này thị
mặt trời lại lên”.
Lông Trụi xoa xoa bụng, nhìn lên vầng trăng:
“Và chúng ta sẽ tiêu diệt tất cả. Nhưng trước khi tấn công mặt trời chúng
ta phải biến toàn thị xã này thành ổ dịch hạch của chúng ta. Các ngươi có
biết xứ sở bóng tối của chúng ta vừa có thêm một ai không?”.
Nghe Lông Trụi hỏi, bầy chuột nhao nhao:
“Ai vậy? Ai vậy?”.
Lông Trụi nói:
“Một thằng búp bê gỗ”.
Một con chuột băn khoăn hỏi:
“Nó đến xứ sở của chúng ta để làm gì? Đại vương hãy ra lệnh, chúng tôi
sẽ cắn gãy cổ nó ra”.
Lông Trụi thủng thẳng đáp:
“Nó bị lão già Tửu đuổi ra khỏi nhà. Ta đã rủ rê nó nhập vào xứ sở bóng
tối của chúng ta, nhưng nó đòi sống dưới ánh sáng mặt trời”.
Một con chuột khác quỳ xuống trước mặt Lông Trụi:
“Xin đại vương hãy ra lệnh. Chúng tôi sẽ kết liễu đời nó ngay bây giờ”.
Lông Trụi xua xua tay:
“Không được giết nó. Ta muốn biến nó thành nô lệ của ta. Ta căm thù
bọn búp bê gỗ xinh đẹp. Ta muốn chính nó quay lại tiêu diệt đồng loại của
nó. Những kẻ sống dưới mặt trời không muốn nó có mặt ở đó vì nó quá xấu
xí. Đến một ngày gần đây thôi, nó chẳng có nơi nào trú ngụ ngoài Vương
quốc bóng tối của chúng ta. Và nó sẽ chấp nhận Vương quốc bóng tối”.
https://thuviensach.vn
Nghe bầy chuột bàn tán, Trán Dô thấy máu trong người sôi lên. Trán Dô
lao ra sân về phía bầy chuột và thét lên:
“Ta sẽ tiêu diệt tất cả bầy chuột hôi hám và độc ác chúng mày”.
Những tên chuột vệ sĩ vây lấy Trán Dô. Chúng tung ra những cú đấm vào
mặt Trán Dô. Vừa đánh Trán Dô chúng vừa kêu rít lên. Trán Dô không làm
sao tránh được trận đòn của những tên chuột vệ sĩ. Chỉ sau mấy phút, Trán
Dô đã bị bọn chuột vệ sĩ của Lông Trụi đánh gục. Sau khi đánh gục Trán
Dô, bầy chuột đã đến giờ tấn công vào các ngôi nhà. Chúng bỏ Trán Dô
nằm sóng soài trên sân và biến vào bóng tối.
Khi Trán Dô tỉnh dậy đã thấy mình đang nằm trong góc nhà kho. Trán
Dô mở mắt và nhận ra Mèo Cụt đang ngồi im lặng bên cạnh. Mèo Cụt nhìn
Trán Dô, thở dài và nói:
“Tôi lang thang trong đêm và thấy cậu nằm trên sân, tôi đưa cậu về đây.
Cậu đừng động vào lũ chuột ấy, chúng độc ác lắm, mà sức cậu thì yếu”.
Trán Dô ngồi dậy hỏi:
“Vậy cứ để chúng nó muốn làm gì thì làm ư?”
Mèo Cụt thở dài. Trán Dô sờ vào những chiếc móng cứng và sắc của
Mèo Cụt và nói:
“Những chiếc móng của ông cứng lắm lũ chuột làm sao mà địch nổi”.
Mèo Cụt im lặng một lúc lâu mới cất tiếng buồn bã:
“Cậu nói đúng móng vuốt ta còn cứng và sắc lắm, còn dùng tốt lắm,
nhưng ý chí của ta đã suy sụp. Khi tinh thần trong con người suy sụp thì vũ
khí của anh ta trở nên vô dụng. Nhưng tôi tin sẽ có một hiệp sĩ xuất hiện và
tiêu diệt những tên độc ác trong bóng tối”.
Trán Dô vội vàng hỏi:
“Ai vậy? Chàng hiệp sĩ ấy ở đâu?”.
“Hiệp sĩ đó chính là cậu. Cậu là người có ý chí và biết căm thù bóng tối”.
Trán Dô ngơ ngác:
“Cháu ấy à? Cháu sẽ thành hiệp sĩ à?”.
Mèo Cụt đáp:
“Đúng. Cậu chính là chàng hiệp sĩ ấy. Bây giờ cậu là một thằng bé,
nhưng tôi tin cậu sẽ trở thành chàng hiệp sĩ”.
https://thuviensach.vn
Đêm ấy, Trán Dô thao thức mãi không ngủ được. Trán Dô nằm và suy
nghĩ mãi về câu nói của Mèo Cụt. Gần sáng Trán Dô ngủ thiếp đi. Trong
mơ Trán Dô thấy mình vụt lớn lên. Trán Dô mặc áo giáp trắng, cầm một
thanh gương tỏa những tia sáng, nhảy lên một con ngựa trắng và xông vào
xứ sở bóng tối. Và Trán Dô đã chiến thắng. Ông già Tửu chạy tới và ôm lấy
Trán Dô. Trán Dô thét lên gọi ông già Tửu.
Sau tiếng kêu ấy, Trán Dô tỉnh giấc. Trán Dô thấy mình đang nằm trong
nhà kho tối đen. Trán Dô nghe thấy xung quanh mình đầy nước tiếng huyên
náo. Trán Dô căng mắt nhìn. Một lúc sau Trán Dô nhận ra những kẻ ngự trị
bóng tối đang ăn uống linh đình. Xung quanh Lông Trụi là hàng trăm con
chuột lớn bé. Chúng đang ăn uống cùng những gì chúng vừa cướp được.
Cùng ăn uống với chúng là những con gián khoác lễ phục màu đen, những
con rết lừ lừ nhưng luôn chứa trong miệng một thứ nọc độc có thể giết chết
những kẻ khác, và cả một đám mây muỗi khổng lồ vừa bay lượn vừa hát
một bài hát thật kinh hãi:
Chúng ta bay liệng trong bầu trời đen
Chúng ta sẽ thèm hút máu bọn hai chân
Chúng ta sống bằng máu của kẻ khác
Không có máu chúng ta không tồn tại
Chúng ta là những con chim của bóng tối
Chúng ta căm ghét bồ câu
Những con bồ câu trắng bay trong nắng thật đáng ghét
Chúng ta căm thù bồ câu
Chúng ta căm thù bọn hai chân
Chúng ta sẽ hút kiệt máu của thế giới này.
Trán Dô cảm thấy cái thế giới bóng tối vô cùng khủng khiếp và chứa đầy
tội ác. Trán Dô lao như điên ra khỏi nhà kho. Trán Dô quyết định đi tìm ông
già Tửu.
CHƯƠNG 5
https://thuviensach.vn
Khi Trán Dô đến trước cửa ngôi nhà, Trán Dô nhận ra trong nhà đèn sáng
trưng. Giữa nhà kê một chiếc bàn gỗ cổ. Trên bàn bày la liệt bánh trái và
nước ngọt. Một chiếc bánh gatô ba tầng cắm những ngọn nến nhỏ cháy lung
linh. Ông già Tửu ngồi ở giữa. Xung quanh ông là những con búp bê gỗ to
nhỏ các loại. Trán Dô nhận ra chàng Thư Sinh và nàng Tóc Xoăn. Họ ăn
mặc đẹp đẽ. Trán Dô len lén đến sau chiếc cánh cửa. Ông già Tửu rót một
thứ nước màu mận chín vào từng chiếc cốc pha lê xinh đẹp cho những con
búp bê còn ông thì rót cho mình một cốc rượu. Ông già Tửu cầm cốc rượu
lên và nói từng tiếng một:
“Hôm nay là sinh nhật của Thư Sinh, ta nâng cốc chúc mừng cháu. Xin
tất cả hãy nâng cốc”.
Tất cả những con búp bê vui vẻ nâng cốc và nói: Chúc mừng sinh nhật.
Trán Dô hét vang lên: Chúc mừng sinh nhật. Sau tiếng hét của Trán Dô, ông
già Tửu và những con búp bê ngơ ngác. Rồi những con búp bê đồng loạt lên
tiếng: Ai nói thế nhỉ? Trán Dô chạy từ sau cánh cửa ra và nói to:
“Tôi đây, Trán Dô đây mà”.
Những con búp bê gỗ nhìn về phía Trán Dô. Nàng Tóc Xoăn ôm lấy cánh
tay ông già Tửu và kêu lên:
“Ôi, sợ quá, con Quỷ gỗ”
Chàng Thư Sinh chạy lại bên ông già Tửu nói:
“Ông ơi, con Quỷ gỗ đến kìa”.
Ông già Tửu cầm một cây nến bước đến soi lên mặt Trán Dô. Mặt Trán
Dô lấm lem bụi bặm trong nhà kho. Ông già Tửu nhìn Trán Dô một lúc lâu
rồi khẽ nói:
“Mày đúng là một con quỷ thật rồi”
“Không! - Trán Dô gào lên: - Cháu là con búp bê gỗ của ông. Cháu là
Trán Dô”.
Ông già Tửu dằn giọng:
“Cút đi, nếu mày không muốn tao chẻ ra từng mảnh nhỏ và tống vào bếp.
Mày không thấy những con búp bê xinh đẹp đang sợ run lên đấy à. Đi đi và
đừng bao giờ trở lại thế giới của những con người xinh đẹp. Mày có thấy ai
https://thuviensach.vn
xấu xí như mày không. Tao đã nói rồi, chỗ của mày là cái nhà kho tối tăm
và ẩm mốc ấy”.
Ông già Tửu nói xong quay trở lại ghế ngồi và rót nước cho những con
búp bê gỗ. Ông già Tửu nói:
“Uống đi các cháu. Đừng sợ. Con quỷ con ấy không làm gì được các
cháu đâu”.
Nghe ông già Tửu nói vậy, Trán Dô quay người, bỏ chạy. Trán Dô băng
qua sân lao vào khu vườn. Trán Dô bước đến một gốc cây và ngồi xuống.
Trán Dô ngửa mặt lên trời, mặt đầm đìa nước mắt. Cái cây bỗng cất tiếng từ
vòm lá vọng xuống:
“Không được khóc, chàng trai”
Trán Dô lau nước mắt và hỏi:
“Ai đang nói với tôi vậy?”
“Ta đây, ta là cái cây con đang ngồi tựa lưng vào đó. Con có biết con sinh
ra từ đâu không?”
“Tôi không cần biết nữa”.
“Con là một chàng trai búp bê gỗ và con sinh ra từ một cái cây”. - Cái
cây rì rào nói.
Trán Dô đứng dậy, ngước nhìn vòm lá lớn từ trên lưng trời và hỏi:
“Nếu con sinh ra từ cây, hãy cho con trở về với cây. Con muốn là cây.
Con không muốn làm một thằng búp bê gỗ”.
Cái cây nói:
“Con đã trở thành một chàng trai búp bê gỗ, nhưng con vẫn mang trong
mình nguồn gốc của cây. Bản lĩnh của những cái cây thật cao cả và dũng
cảm. Con hãy xứng đáng với nguồn cội của con. Hãy trở về cái nhà kho tối
đen ấy. Rồi từ đó con sẽ tìm thấy thế giới ánh sáng của con. Đi đi, con trai
yêu dấu của ta. Chẳng lẽ con lại là chàng trai hèn yếu hay sao?”.
Trán Dô lắng nghe tiếng thì thầm ấm áp của cái cây vọng xuống. Trán Dô
lau nước mắt và bước về phía nhà kho.
Trong nhà kho tỏa ra một thứ ánh sáng lành lạnh. Trán Dô bước vào và
nhận thấy nhà kho chen chúc những chuột, gián, rết, nhện, muỗi và hàng
trăm những ngọn đèn nhấp nháy. Một lúc lâu, Trán Dô mới nhận ra những
https://thuviensach.vn
ngọn đèn lạnh lẽo kia là bầy đom đóm. Một con gián khoác bộ lễ phục là
thẳng ly đến trước Trán Dô cúi chào kiểu cách:
“Xin mời quý ngài ngồi vào chỗ của mình, tất cả đang chờ ngài để bắt
đầu đại tiệc”.
Trán Dô thấy thức ăn, đồ uống bầy la liệt trong nhà kho với đầy đủ các
món ăn như chuối, lạc, ngô, cơm nguội, một chiếc bánh mì nham nhở vết
gặm một khúc cá rán thò ra những chiếc xương nhọn, một miếng bánh gatô
dính đầy bụi, một cái cánh gà, mấy quả trứng, những chiếc kẹo bọc giấy
màu sặc sỡ và nhiều thứ khác. Lúc đó Trán Dô lại nhớ đến ngôi nhà và bữa
tiệc sinh nhật chàng Thư Sinh do ông già Tửu tổ chức.
“Thế này là thế nào?” - Trán Dô hỏi.
Con gián cúi đầu đáp:
“Hôm nay, đại vương Lông Trụi, con người cao quý nhất của Vương
quốc bóng tối mở tiệc để chào đón ngài”.
Trán Dô cau mặt:
“Ta không phải là bạn của các ngươi. Hãy nói với thằng Lông Trụi như
thế”.
Con gián vẫn cúi đầu trước Trán Dô và nói:
“Thưa Hiệp sĩ Trán Dô kính mến, dù ngài không chấp nhận Vương quốc
bóng tối của chúng tôi, nhưng với lòng kính trọng ngài, Đại vương Lông
Trụi đã mở đại tiệc để tỏ lòng ngưỡng mộ ngài”.
Trán Dô hỏi:
“Sao ngươi lại gọi ta là Hiệp sĩ?”.
Con gián xoa xoa tay nói:
“Bởi Vương quốc bóng tối chúng tôi thấy ngài oai phong và có ý chí phi
thường, khác hẳn những con búp b...
 





